Chương 27: Nàng có chỗ nào đáng để ta hài lòng

“Đúng là không cần, nhưng lần sau nếu có hái quả, ít ra cũng nên để lại dấu hiệu. Dù không muốn để lộ thân phận thì cứ nói là do ta sai.” Thanh Diễn thở dài, giọng đầy bất lực. Từ sau khi Huyền Thương trở về từ hạ giới, tính tình càng thêm khó chịu.

Nghe Túc Nguyệt kể lại, hắn gần như đã đoán ra người “cướp quả bỏ trốn” là ai rồi.

Ngoài Huyền Thương Tiên Đế, còn ai dám xông thẳng vào Vườn Bách Hoa của hắn chứ?

“Vì sao ta phải nghe ngươi?” Huyền Thương nói, vừa bóc quả vừa thản nhiên búng nhẹ, quả linh trái rơi thẳng vào miệng Thanh Diễn.

Vị chua ngọt quen thuộc lan trên đầu lưỡi, hắn nhai hai cái rồi trợn mắt: “Ngươi suýt chút nữa hại chết người mà ta cất công tìm về trồng hoa cho ngươi đấy.”

Tất nhiên, chuyện này còn có nhiều nguyên do, nhưng gốc rễ vẫn là do vị Đế Tôn này mà ra.

Huyền Thương ngẩng mắt, giọng nhàn nhạt: “Chẳng phải nàng vẫn sống sao.”

“Ngươi đã xem hoa nàng trồng chưa?”

“Rồi.”

Thanh Diễn nhấn mạnh: “Ta nhắc ngươi, nàng là người duy nhất có thể trồng ra U La. Nếu nàng chết…”

“Chết thì ta kéo hồn nàng từ Vong Xuyên về.” Huyền Thương dùng khăn lụa lau tay, vẻ mặt chẳng buồn để tâm. “Đừng vì chuyện nhỏ như vậy mà làm phiền ta.”

Thanh Diễn nghẹn lời. “Ngươi có biết nàng đã phải chịu những gì không?”

Nếu hắn chẳng biết, chắc đã chẳng nói nhẹ tênh như thế.

Thanh Diễn mơ hồ cảm thấy Huyền Thương không hề muốn nhắc đến Túc Nguyệt, thậm chí có chút chán ghét.

Chẳng lẽ trong lần gặp mặt kia, nàng đã nói hay làm gì khiến hắn phật ý?

“Biết hay không, quan trọng sao?” Huyền Thương chậm rãi đứng dậy, bước xuống bậc đế tọa, chẳng thèm để ý vẻ nghi hoặc của Thanh Diễn.

Thanh Diễn im lặng. Câu trả lời ấy chẳng khác nào thừa nhận, hắn cố tình mặc kệ nàng chịu phạt.

“Ngươi không vừa lòng với nàng sao?” Thanh Diễn hỏi tiếp.

Huyền Thương dừng bước, giọng lạnh nhạt: “Nàng có chỗ nào đáng để ta hài lòng?”

“Chỉ là người trồng hoa thôi mà, có phải đạo lữ đâu. Cần gì soi xét như chọn vợ.” Thanh Diễn bất lực thở dài.

Khóe môi Huyền Thương khẽ nhếch, nụ cười như không: “Nếu nàng không phải người trồng hoa cho ta, ngươi nghĩ nàng còn sống đến khi ngươi kịp cứu sao?”

“Vậy nàng rốt cuộc đã đắc tội gì với ngươi?” Thanh Diễn buông thẳng câu hỏi.

Huyền Thương thoáng khựng lại, như suy nghĩ điều gì rồi mới nói:

“Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ… Thấy chướng mắt thôi.”

Thanh Diễn khẽ cười: “Ta lại thấy nàng khá thuận mắt đấy.”

Huyền Thương liếc hắn một cái, ánh nhìn sâu kín, khiến Thanh Diễn hơi rùng mình.