Chương 20: Hắn mang quả đi rồi, chưa kịp trả

Khi Túc Nguyệt còn đang rối bời với ý nghĩ có thể mất mạng ấy, nàng bỗng cảm thấy trong viện có người xông vào.

Vừa đứng dậy định ra xem, cánh cửa gỗ vốn đã cũ bỗng bị luồng lực mạnh đánh tung, khí tiên lao thẳng về phía nàng.

Đồng tử nàng co lại, vội kết ấn chống đỡ, tuy chặn được, nhưng vẫn bị hất văng đập mạnh vào tường.

Ngẩng lên, nàng thấy người đứng ở cửa chẳng ai khác ngoài Nguyên cô cô.

Bên cạnh bà ta là hai nữ tiên lạ mặt, ăn mặc giống nhau, chắc là thị nữ. Nguyên Huy và bốn người khác trong vườn cũng có mặt, chỉ riêng Nhược Diệp là không thấy đâu.

Nhìn qua tình hình, Túc Nguyệt lập tức hiểu, rắc rối đến thật rồi.

“ Túc Nguyệt, gan cô thật lớn! Dám tự tiện hái tiên quả trong Vườn Bách Hoa, cô biết tội chưa?”

Túc Nguyệt ôm ngực ho khẽ, vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Xin thượng tiên minh giám, quả ấy không phải do tiểu tiên hái. Ta chỉ thấy có người khác hái nên muốn đưa hắn về trả tiền thôi...”

“Thế tiên ngọc đâu?” Nguyên cô cô cắt ngang.

Túc Nguyệt đành cứng mặt nói: “Hắn mang quả đi rồi, chưa kịp trả.”

Chính nàng cũng thấy lời này khó tin, huống chi người vốn sẵn thành kiến như Nguyên cô cô. Nhưng đó lại là sự thật!

“Đừng mạnh miệng nữa.” Nguyên Huy lạnh giọng “Ngươi câu kết với người ngoài, trộm tiên quả trong vườn, tưởng qua mắt được ai sao? Ở đây mỗi quả đều có ghi chép, thật nực cười!”

Hắn vừa dứt lời, bốn phía vẫn im lặng.

Túc Nguyệt thấy tình hình không ổn, vội nói: “Thượng tiên, tiểu tiên mới lên trời chưa được bao lâu, ngày đầu đã được Thanh Diễn tiên quân dẫn vào vườn, chưa từng rời khỏi đây. Còn nói tư thông với người khác, xin hỏi, tư thông ở đâu ra?”

Nguyên cô cô liếc cháu một cái rồi lạnh lùng nhìn nàng: “Người tham lam ta gặp nhiều rồi, nhưng miệng lưỡi sắc bén như ngươi thì là lần đầu.”

Câu nói ấy chẳng khác gì tuyên bố nàng không có cơ hội biện minh.

Bàn tay giấu trong tay áo của Túc Nguyệt siết chặt.

“Chuyện ta không làm, tiểu tiên không nhận.”

“Không đến lượt ngươi chối!” Nguyên cô cô cười lạnh. “Kéo ra ngoài, đánh năm mươi roi cho tỉnh người.”

Hai thị nữ lập tức tiến lên, nắm lấy cánh tay nàng.

Khoảnh khắc ấy, Túc Nguyệt mới thấm thía thế nào là “người làm dao, ta làm thịt”. Rõ ràng bọn họ định nhân lúc Thanh Diễn chưa biết chuyện mà ra tay trừ khử nàng.

Người không tội mà giữ vật quý, đó chính là tội. Nàng đã đánh giá thấp giá trị của U La, và cả lòng người hiểm độc.