Túc Nguyệt liếc sang góc nhà nơi cuộn thư bị ném bừa bãi. Nghĩ ngợi một lát, nàng vẫn nhặt lên.
Đây là cuốn sách đầu tiên nàng thấy ở cõi tiên. Vừa mở ra, bốn chữ “Chiến sử Tiên giới” đập vào mắt.
Chiến sử? Người kia tặng nàng thứ này để làm gì chứ?
Nàng lật tiếp. Trong đó ghi lại trận đại chiến giữa tiên và ma cách đây hai vạn năm. Tác giả còn tỉ mỉ chép cả nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến.
Hóa ra chỉ vì một ma quân quyến rũ một nữ tiên đang xuống phàm độ kiếp. Hai người thề hẹn gắn bó, nữ tiên bị hắn lừa về Ma giới, rồi mới phát hiện kẻ đó vốn đã có hơn ba chục “nữ nhân” khác.
Nữ tiên phẫn uất bỏ về Tiên giới, kể lại cho cha mẹ. Cha mẹ nàng liền gọi họ hàng đến tính sổ. Ma quân tự thấy mình yếu thế, cũng kéo theo thân tộc. Thế là một cuộc hỗn chiến gia tộc biến thành đại chiến hai giới.
Nguyên nhân đúng là… Cạn lời.
Kết cục hiển nhiên, Tiên giới thắng, bằng không đã chẳng có ai rảnh để viết sách.
Nàng đọc đến cuối, phần giữa quyển chép dài lê thê về cảnh tiên đế ra trận, một mình xoay chuyển cục diện, oai phong lẫm liệt, vung tay quét tan quân ma, khiến bọn chúng chạy tán loạn. Ngoài ra chẳng có gì sai khác.
Chỉ có thể thấy người viết chắc chắn sùng bái vị tiên đế ấy đến cực độ.
Đọc qua mấy lượt, đến khi lật lại giữa sách, Túc Nguyệt bất chợt dừng lại ở một dòng chữ nhỏ mà ban đầu nàng bỏ qua: “Công chúa thứ mười bảy của Ma giới tham chiến…”
Phía sau, tác giả đặc biệt miêu tả rõ: công chúa này cao tám thước, mặt đầy sẹo, dung mạo cực xấu, sức mạnh sánh mười con trâu, tính tình bá đạo vô song.
Rồi kết bằng một câu: “Nữ này ăn nói vô lễ với Đế Tôn, bị ngài vung tay tiêu diệt.”
Túc Nguyệt đọc kỹ lại lần nữa, xác nhận toàn bộ quyển chỉ có đoạn ấy nhắc đến “công chúa ma tộc”, rồi lặng lẽ đặt sách xuống.
Vậy ra đây chính là “người con gái mà Đế Tôn yêu thương” trong lời đồn sao?
Nàng đưa tay ôm mặt, chỉ muốn ngửa lên trời than: “Nhược Diệp hại ta rồi!!!”
Không lâu trước đây, nàng còn đem cái “chuyện tình bi thương của Đế Tôn và công chúa ma tộc” kể cho người khác nghe, giờ mới hiểu vì sao hắn tặng mình quyển sách đó.
Thì ra Huyền Thương Đế Tôn chẳng phải tình thánh gì, mà là người đã tự tay đánh chết “nữ chính tin đồn” ngay giữa chiến trường, cảnh tượng ắt hẳn vô cùng thảm liệt.
Nếu có một ngày hắn biết nàng đã bịa đặt ra cả một câu chuyện tình của hắn, lại còn kể cho một tiên nhân không rõ lai lịch nghe, liệu hắn có dùng chính cách đó để “đập chết” nàng không?