Chương 18: Ngươi sẽ trông có vẻ thông minh hơn đấy

Kể xong, nàng chỉ vào gốc U La trước cửa sổ, nghiêm giọng nói: “Đây chính là kết tinh của tình yêu đó.”

Khoảnh khắc đó, Huyền Thương thật sự muốn nhổ luôn “kết tinh của tình yêu” kia lên, tốt nhất là nhổ cả người phụ nữ bên cạnh.

Hắn bắt đầu nghi ngờ, có khi nào Túc Nguyệt nhận ra hắn, cố tình nói thế để chọc điên hắn?

Nhưng không phải. Nàng chỉ thật lòng muốn nhắc hắn biết U La quan trọng đến mức nào mà thôi.

Thấy vị thượng tiên ấy im lặng quá lâu, nàng cẩn thận hỏi:

“Thượng tiên, ngài… Sao vậy?”

Chẳng lẽ lời mình nói có tác dụng rồi ư?

Huyền Thương nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, rồi trong tay đột nhiên hiện ra một cuộn thư.

“Đưa tay.”

Túc Nguyệt phản xạ theo bản năng, giơ tay ra.

Cuộn thư bị đặt mạnh xuống lòng bàn tay nàng. Khi hắn đi ngang qua, chỉ để lại một câu lạnh nhạt:

“Đọc nhiều một chút, ngươi sẽ trông có vẻ thông minh hơn đấy.”

Nói xong, Huyền Thương rời đi, mang theo cả túi Thích Lệ, chưa trả một xu!

Túc Nguyệt sững người. Có lẽ nàng vừa gặp phải tên trộm tài tình nhất đời mình: trước tiên đánh lạc hướng bằng vài câu trò chuyện, rồi công khai lấy đồ ngay trước mặt nàng. Chỉ để lại… Một cuộn sách!

Vì thế, nàng bực suốt mấy ngày liền.

Ngay cả Nhược Diệp đến dỗ cũng chẳng khiến tâm trạng khá hơn.

Điều tệ hơn là, chuyện này còn đến tai Nguyên Huy. Lúc nàng dẫn “vị thượng tiên kia” vào vườn đã bị người khác trông thấy, muốn giấu cũng chẳng được.

Theo lời Nhược Diệp kể, mấy hôm liền Nguyên Huy cứ quanh quẩn trong Vườn Bách Hoa, như muốn moi ra chuyện gì đó.

Hai ngày gần đây hắn có vẻ yên ắng, nhưng điều đó với Túc Nguyệt lại chẳng phải tin lành. Bởi vì ánh mắt hắn nhìn nàng giờ khác hẳn trước, không còn căm ghét muốn ăn tươi nuốt sống, mà là kiểu ánh nhìn của kẻ đang chờ xem trò hay.

Chắc chắn hắn đã phát hiện ra việc nàng để cho người kia hái Thích Lệ, và đã báo với Nguyên cô cô rồi.

Nếu là người khác, Túc Nguyệt còn có thể giải thích, vì ai đủ bản lĩnh lặng lẽ vào vườn mà chẳng kinh động đến cả chữ lưu ấn của Đế Tôn, thì hẳn tu vi cao đến khó tin. Hơn nữa, dung mạo ấy khiến người ta khó lòng quên được, chỉ cần so sánh một chút, ắt sẽ nhận ra.

Nhưng Nguyên cô cô sẽ không cho nàng cơ hội ấy.

Biết rằng tai họa sắp ập đến mà chẳng thể chống đỡ, cảm giác đó thật chẳng dễ chịu chút nào.

Buồn bực, nàng lại nghĩ tới kẻ đã gây họa cho mình… Cùng với cuộn thư hắn để lại.