Không ngờ hắn đồng ý quá dễ, Túc Nguyệt lại thấy bất an, người như vậy, sao lại dễ nói chuyện thế được.
Nàng đi trước, chẳng dám quay lại, chỉ dựa vào tiếng sột soạt của quần áo lẫn cành lá phía sau để xác định hắn vẫn theo sau.
Nhiều lần nàng muốn ngoái đầu kiểm tra, chỉ để chắc rằng kẻ đi sau đúng là một thượng tiên, chứ không phải dã thú đang rình mồi.
Cảm giác nguy hiểm đeo bám khiến nàng chẳng dám lơi một giây.
Mãi đến khi bước vào thung lũng, lưng nàng mới bớt căng cứng.
Ánh mắt Huyền Thương lướt qua toàn thung, rồi dừng lại ở căn viện đơn sơ nhất, khí tức nơi đó rõ ràng là của nàng.
Bước vào sân, hắn vừa ngẩng đầu liền thấy trước cửa sổ có một gốc U La đang sinh trưởng tốt đến đáng kinh ngạc. Dù chưa nở hoa, nhưng sinh khí nồng đậm, e chẳng bao lâu nữa sẽ trổ bông.
Trước khi hắn xuống phàm, đã tìm khắp cõi trời mà chẳng ai trồng được U La. Không ngờ người duy nhất làm được lại chính là nàng.
Giữ nàng lại… Cũng không hẳn vô ích.
“Thượng tiên chờ một chút, ta đi rồi quay lại ngay.” Túc Nguyệt nói, định ra tìm Nhược Diệp hỏi giá. Nhưng vừa liếc mắt, nàng đã thấy Huyền Thương bước thẳng tới gốc U La.
Hắn… Hắn dám giơ tay chạm vào!
Không kịp kiềm chế, nàng bật kêu: “Thượng tiên!”
Ngón tay thon dài trắng muốt khựng lại ngay trước khi chạm lá đen. Huyền Thương quay đầu, giọng điềm nhiên: “Sao?”
Túc Nguyệt cố nén cơn giận, nhẹ nhàng nói: “Thượng tiên, đó là vật không bán. Nó yếu lắm, tốt nhất đừng chạm vào.”
“Không bán à? Nếu ta nhất quyết muốn mua thì sao?”
Luồng khí quanh thân nàng lập tức rối loạn. Cảm xúc thật của nàng hoàn toàn trái ngược với vẻ bình thản đang gắng giữ.
Còn Huyền Thương thì lại thấy thú vị, hắn thích nhìn nàng vừa phẫn nộ vừa phải cố nhẫn nhịn, thích đến mức cơn đau đầu cũng vơi bớt.
Túc Nguyệt hít sâu, quyết định tung “đòn cuối”:
“Thượng tiên vừa nhìn đã nhận ra, hẳn ngài cũng biết đây là loài hoa mang ý nghĩa rất lớn với Đế Tôn và người ngài yêu thương. Nếu ngài cưỡng ép lấy đi, e rằng sẽ khiến Đế Tôn phật ý đấy.”
Nói dứt, hai người nhìn nhau, không khí đột nhiên lặng hẳn.
Túc Nguyệt chờ phản ứng của hắn.
Còn Huyền Thương, trong đầu toàn dấu hỏi.
Người yêu? Gắn bó? Cướp đoạt tình cảm?
Từng câu hắn đều nghe rõ, nhưng gộp lại thì... Chẳng hiểu gì cả.
“...‘Người yêu’ nghĩa là gì?” Hắn im lặng thật lâu rồi mới hỏi.
“Ngài không biết sao?” Túc Nguyệt ngạc nhiên như thể hắn phạm tội tày trời, rồi kiên nhẫn kể cho hắn nghe truyền thuyết: Đế Tôn Huyền Thương vì đại nghĩa buộc phải gϊếŧ người mình yêu là công chúa ma tộc, máu nàng rơi xuống nở thành loài hoa này.