Chương 12: Đó là lệnh của Thanh Diễn tiên quân sao

Nguyên Huy cùng vài kẻ khác đi phía sau. Nhược Diệp khẽ ra hiệu bảo nàng tiến lên.

Túc Nguyệt chưa kịp suy nghĩ thì nữ tiên kia đã dừng lại, ánh mắt soi mói lướt qua khắp người nàng, nhìn kỹ một hồi rồi mới cất giọng:

“Ngươi là người được tiên quân đưa đến?”

Nguyên Đồng (Nguyên cô cô) sớm nghe cháu kể về Túc Nguyệt, chỉ là một tiểu tiên vừa mới bay lên, may mắn gặp Thanh Diễn tiên quân nên mới được đưa vào đây.

Túc Nguyệt lập tức hiểu thân phận đối phương, liền cúi người hành lễ: “Túc Nguyệt ra mắt Nguyên cô cô.”

“Vô lễ! Ngươi phải gọi là thượng tiên mới đúng, chẳng lẽ không biết thân phận mình à?” Nguyên Huy quát chen vào.

Nguyên cô cô chỉ liếc cháu, không hề ngăn lại.

Túc Nguyệt khẽ nhướn mày. Nàng nhớ Nhược Diệp từng nói, trong cõi trời, dưới hàng Nguyên Tiên đều không phân cấp, từ Nguyên Tiên trở lên mới chia thành tiên quân, tiên tôn, tiên đế. Chỉ khi gặp người cấp tiên quân mới cần gọi “thượng tiên”. Mà Nguyên cô cô này rõ ràng chỉ là Nguyên Tiên.

Xem ra bà ta chẳng định tuân theo phép tắc.

“Tiểu tiên Túc Nguyệt, bái kiến thượng tiên.” Nàng thuận miệng đổi cách gọi.

Nguyên cô cô khẽ gật đầu, sau đó nói: “Nghe nói ngươi trồng được U La?”

“Chỉ là may mắn thôi.”

Nguyên cô cô khẽ cười, giọng lại mang mệnh lệnh: “Đã vậy, hãy mang toàn bộ hạt giống còn lại giao cho ta.”

“Đó là lệnh của Thanh Diễn tiên quân sao?” Túc Nguyệt hỏi lại.

“Sao hả?” Gương mặt Nguyên cô cô lập tức lạnh đi “Nếu không phải lệnh của tiên quân thì ngươi định không nghe à?”

Cùng lúc ấy, một luồng uy áp mạnh mẽ tràn xuống, Túc Nguyệt bất ngờ lùi liền mấy bước, suýt quỳ sụp.

Đôi chân dưới tà váy run rẩy, nàng vẫn gắng đứng vững, cắn môi không lùi thêm nửa bước.

“Xin thượng tiên thứ lỗi, Túc Nguyệt ta mới lên cõi trời chưa lâu, hiểu biết nông cạn, không dám tùy tiện giao lại vật do tiên quân trao. Nếu thượng tiên thật muốn…” Ánh mắt nàng lướt qua phía Nguyên cô cô rồi dừng lại ở Nguyên Huy, khóe môi khẽ nhếch “Phiền ngài hãy mời Thanh Diễn tiên quân đến đây, nói rõ trước mặt ta thì mới phải.”

Nguyên cô cô nhìn chằm chằm Túc Nguyệt một hồi, rồi khẽ cười lạnh: “Thôi được, chỉ là vài hạt giống thôi mà, không muốn cho thì ta cũng chẳng ép. Xem ngươi sợ đến mức nào. Rồi có ngày, ngươi sẽ hiểu tấm lòng tốt của ta.”

Sắc mặt Túc Nguyệt không đổi, chỉ khẽ cúi người: “Đa tạ thượng tiên chỉ dạy.”

Nàng ghi nhớ điều này.

Nguyên cô cô không để ý thêm, dẫn mấy tiên nhân theo cùng Nguyên Huy đi vào Vườn Bách Hoa.