Túc Nguyệt đẩy cửa sổ gỗ nhìn ra ngoài, liền thấy Nhược Diệp đang ngồi xổm ngay trước cửa sổ, chỉ vào mấy mầm non mới nhú trên đất, giọng đầy kích động:
“Cô xem, mau xem này, nó nảy mầm rồi kìa!”
Túc Nguyệt nhìn kỹ, quả nhiên hạt giống đã nảy mầm. Chỉ là mầm hơi rũ, trông không được khỏe, nàng đành phải tiếp tục dùng máu mình tưới thêm.
Cứ thế, chừng nửa tháng sau, cây U La ấy đã cao tới bậu cửa sổ. Thân hoa đen sì, lá to bằng bàn tay, màu xen giữa đỏ và đen, lá khi rạch ra còn chảy thứ dịch sền sệt đỏ như máu, có mùi ngọt tanh. Dù chưa thấy nụ, nhưng đến lúc này, nàng xem như đã nuôi sống được nó.
Tin Túc Nguyệt trồng được U La nhanh chóng lan khắp thung lũng, năm người còn lại đều kéo đến thăm. Nàng vốn không tiện từ chối.
Cả nhóm vây quanh cây hoa nhìn suốt nửa buổi, ai nấy đều xuýt xoa, riêng Nguyên Huy thì hỏi thẳng:
“Túc Nguyệt, cô dùng cách gì đặc biệt vậy? Có thể nói cho bọn ta biết không?”
“Không có gì đặc biệt cả, chỉ dùng chút máu thôi.” Nàng cũng chẳng định giấu.
Ánh mắt Nguyên Huy lóe lên, rõ ràng có ý khác.
Mấy người kia xem xong thì lục tục rời đi, chỉ riêng Nguyên Huy quay lại.
Thấy hắn quay lại, Túc Nguyệt nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì sao?”
Nguyên Huy cười nhạt: “Cô chắc vẫn còn thừa vài hạt, đúng không?”
Túc Nguyệt nhìn hắn, giọng thản nhiên: “Đúng là còn.”
“Có thể chia cho ta ba hạt được không?”
“Không.” Nàng mỉm cười, dứt khoát từ chối.
Nụ cười của hắn lập tức cứng lại, trước khi đi còn ném cho nàng ánh nhìn đầy hằn học.
Lúc này, Nhược Diệp, người vẫn nấp trong phòng Túc Nguyệt hóng chuyện, mở hé cửa sổ, nhỏ giọng nói:
“Nguyên Huy bụng dạ hẹp lắm, hắn chắc chắn sẽ mách với cô hắn đấy.”
“Cô hắn?”
“Ừ, Nguyên cô cô, làm việc dưới trướng Thanh Diễn tiên quân, rất được tin cậy. Bình thường mọi chuyện ở Vườn Bách Hoa đều do bà ta thay tiên quân lo liệu.” Nói tới đây, Nhược Diệp thoáng lo lắng.
Túc Nguyệt mới đến chưa tròn một tháng, chưa từng gặp vị Nguyên cô cô kia. Nếu là người biết lý lẽ thì còn dễ, còn không... Nàng cũng đành tùy cơ ứng biến, nước đến đâu đắp tới đó.
“Đừng nghĩ nhiều.” Túc Nguyệt trấn an Nhược Diệp đang cuống quýt, trong lòng thầm đoán cô gái này hẳn chưa trải qua nhiều việc, gặp chút rắc rối liền tưởng trời sập.
Trời nào dễ sập thế.
Lần đầu Túc Nguyệt gặp Nguyên cô cô là vài ngày sau đó.
Hôm ấy, nàng vừa từ vườn hoa trở về, đã thấy một nữ tiên sắc mặt nghiêm khắc dẫn theo mấy người đi tới.