Chương 1: Cõi tiên

Từ con đường nối giữa người và tiên, ở giữa có một dòng sông như xuyên suốt cả hư không, đó chính là con sông truyền thuyết mang tên Sông Trời.

Tiên tiếp đón lái thuyền tiên trôi nổi trên Sông Trời, dòng nước bạc phía dưới lặng lẽ dập dềnh, chở thuyền đi về phía cõi tiên.

Trên quãng đường này, vị tiên kể cho nàng không ít điều cần chú ý.

Chẳng hạn, khi vừa đến cõi tiên phải đến Điện Lệnh Tịch làm hộ tịch, còn phải lao dịch trên Chín tầng trời một nghìn năm.

Nếu trong vòng một nghìn năm không thể vượt lên hàng Nguyên Tiên thì tốt nhất nên tích góp ít tiên ngọc, cũng tức là tiền bạc của cõi tiên, để hối lộ một vị tiên bậc cao của Điện Kiến Phàm - nơi quản lý chức thần ở nhân gian - rồi xin đi làm thần núi hoặc thần đất trong một tiểu thế giới khí tiên dồi dào. Chức thần sông cũng không tệ, nhưng vị trí này gần như bị Long tộc bốn biển chiếm trọn, tốt nhất đừng dại mà thách thức quyền uy của họ.

Cứ thế, nếu dậm chân ở chức thần vài vạn năm rồi tu thành Nguyên Tiên, cũng coi như đã thành một thần tiên lão luyện, khi ấy mới có thể cân nhắc gia nhập thế lực của bất kỳ một trong bốn vị tiên đế.

Nếu may mắn gặp được một cấp trên tốt, chưa chừng sẽ có cơ hội được điều về cõi tiên, đến lúc ấy mới xem như đã đạt thành công, được danh tiếng.

Lúc này, tiên tiếp đón đặc biệt tiến cử Đông Thần Đế Tôn, người cai quản hưng suy của trần gian, ngay cả việc dẫn dắt người tu tiên lên cõi tiên cũng do ngài phụ trách. Ngài sống tại tầng trời thứ hai mươi bảy, là vị tiên đế trong Tứ phương tiên đế nổi tiếng nghiêm ngặt nhất.

Túc Nguyệt lại hoài nghi, có lẽ vị tiên tiếp đón này đều nói y như vậy với bất kỳ người tu tiên nào được dẫn đi.

Trước kia nàng cứ nghĩ tiên nhân đều là những bậc thoát tục, cao ngạo, chẳng màng thế sự, thì nay quả thực mở mang tầm mắt.

Quả nhiên nơi nào có con người, nơi đó có giang hồ, cho dù trước mặt gắn thêm chữ tiên cũng chẳng thể xóa đi bản chất con người.

Thuyền tiên càng lúc càng gần cõi tiên, Túc Nguyệt đã có thể cảm nhận được từng luồng khí tiên dày đặc khác hẳn trần gian đang ùa vào thân thể mình.

Ngay khi ấy, trong hư vô bỗng lóe lên vô số tia sáng bạc, như một tấm lưới khổng lồ trùm xuống cả Sông Trời.

Tiếp đó là một tiếng sấm gần như có thể khiến thân thể tiên của nàng nổ tung, kèm theo là mặt sông dậy sóng dữ dội.