Hồng Quả mở rương, lấy ra một chiếc quần đùi đã may cho anh trí thức Cố trước đây, chạy ra sân sau: "Xương Tông, cái này anh có cần không?"
Cố Xương Tông thấy quần áo mới cho mình thì vội vàng nhận lấy. Nước trên người còn chưa lau khô đã thay luôn tại chỗ.
Mặt Hồng Quả đỏ bừng, tuy chuyện thân mật đã làm cả rồi, nhưng đây là sáng sớm, lại còn ở sân sau nữa.
Hồng Quả lập tức lên tiếng ngăn cản: "Về phòng mà thay, mặc cả áo vào nữa."
Cố Xương Tông mặc quần áo xong đi ra, đến trước mặt Hồng Quả, như thể đang chờ đợi điều gì?
Khương Hồng Quả ngơ ngác, nghĩ một lúc rồi bừng tỉnh, anh đang chờ phần thưởng.
Giả vờ phải không? Hồng Quả thầm nghĩ, nhưng vẫn kiễng chân, hôn nhẹ lên má anh một cái.
Nhận được phần thưởng, vẻ mặt Cố Xương Tông trở nên dịu dàng, nói: "Sáng nay ăn bánh rán nhé?"
Bánh rán làm từ bột mì trộn với trứng gà và ớt xanh ngon không tả xiết. Xương Tông học cô làm một lần đã giỏi hơn cả cô rồi.
Khương Hồng Quả gật đầu, vào chuồng gà lấy hai quả trứng giao cho anh.
Lúc cô quay đi, Cố Xương Tông lại lấy thêm hai quả trứng nữa cho vào, nhiều trứng mới ngon, đây là kinh nghiệm anh rút ra sau khi làm thử.
"Hồng Quả, mày có nhà không?" Là tiếng của thím Liễu.
Tất nhiên là có nhà rồi, giờ ăn sáng sao lại không có nhà?
"Cháu đang ăn sáng ạ, thím Liễu có chuyện gì thế?"
Thím Liễu mang đến mấy cái bánh bao trắng. Cũng nhờ giao khoán ruộng đất, mọi người có động lực làm việc, làm nhiều hưởng nhiều nên mới có bánh bao bột trắng mà ăn.
Thím Liễu tưởng thế đã là sang, không ngờ điều kiện nhà Hồng Quả còn tốt hơn, ăn sáng bằng bánh rán. Nhà cô chỉ có hai vợ chồng, ít người, chi tiêu cũng ít. Anh trí thức Cố lại đột nhiên không đi học nữa mà trở nên chăm chỉ, không biết anh làm thêm việc gì trên huyện mà trở nên rủng rỉnh.
Thím Liễu đặt bốn cái bánh bao xuống, xoa xoa eo, thỏa mãn nói: "Tối qua cái giường gỗ của thím với chú mày ngủ bị sập rồi. Lát nữa bảo Xương Tông sang nhà thím giúp một tay, sửa lại cái giường. Sao nào, tối qua chúng mày không nghe thấy gì à?"
"Tối qua bọn cháu ngủ ở gian nhà tây," Hồng Quả nhấn mạnh: "Cách một gian nhà chính, một gian nhà đông, không nghe thấy gì cả."
Thím Liễu trêu: "Vậy sau này không nghe thấy động tĩnh nữa, bọn tao cũng đỡ phải ngại."
Là không nghe lén được nữa thì có, Hồng Quả bĩu môi lẩm bẩm trong lòng.
"Thím Liễu, Xương Tông không biết làm mộc đâu ạ, chắc không giúp được đâu."
"Ai trông mong nó sửa được đâu, chẳng phải nó khỏe à, giúp một tay nâng lên hạ xuống là bọn tao đã đỡ được bao nhiêu sức rồi."
"Vậy được ạ, ăn sáng xong cháu bảo Xương Tông sang."
Chính vì người trong làng đều biết anh trí thức Cố trước kia không biết làm mộc, nên Hồng Quả mới cố tình nói vậy.
Hồng Quả không muốn ăn bánh bao, cất đi hai cái để phòng Xương Tông ăn no quá, rồi dặn anh: "Lát nữa sang nhà thím Liễu, anh phải khiêm tốn học hỏi bác Dương làm mộc, bác ấy nhất định sẽ khen anh có năng khiếu, anh phải khiêm tốn, hoặc không nói gì cũng được."
Anh trí thức Cố trước kia rất ghét nói chuyện với người trong làng, nên thím Liễu qua nhà toàn nói chuyện thẳng với Hồng Quả.
Mắt Cố Xương Tông sáng lên, gật đầu, rồi lại chờ phần thưởng.
Đâu thể cái gì cũng thưởng được, Hồng Quả rất nghiêm túc: "Anh không hiểu đối nhân xử thế, em dạy anh, không có phần thưởng."
Cố Xương Tông vội cúi đầu, hôn lên môi cô một cái, hôn xong vẫn còn lưu luyến không muốn rời.
Khương Hồng Quả tức đến bật cười, đẩy anh ra, vơ lấy một cái bánh, đi sang một bên ăn. Ăn xong cô sờ sờ môi, kem đánh răng lần này mua tốt thật, mùi cỏ thơm lưu lại rất lâu.
...
Nhà thím Liễu đang sửa giường thì bác gái Vương sang báo tin vui, nói rằng nhà bác sắp cưới vợ cho con trai.