Chương 4.1: Năm Triệu Tiền Tiêu Vặt

Mẹ Mục ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng. Ban đầu chỉ là cười nhỏ, sau đó cười đến không dừng lại được, phải vịn eo một lúc lâu. Bà đặt chiếc thẻ vào tay Hạ Toại An, nói với cậu đang ngơ ngác và kinh ngạc:

“An An ngoan, con đang nghĩ gì vậy, An An của chúng ta sao có thể dùng tiền để đo lường được chứ. Tiền này con cứ cầm lấy, mua những thứ mình thích, đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi, coi như là tiền tiêu vặt mẹ cho con.”

Bà nói xong còn dặn dò Hạ Toại An: “Đây là tiền tiêu vặt cho An An của chúng ta, Diên Nghi không biết đâu, An An cứ tiêu thoải mái nhé.”

Chiếc thẻ trong tay trở nên nóng hổi, Hạ Toại An suýt nữa thì không cầm nổi. Cậu khẽ cắn môi dưới, má hơi ửng hồng, do dự một lúc lâu cuối cùng vẫn không nói ra lời từ chối.

50 vạn thì cậu còn chảnh, 500 vạn thì cậu bán mình ngay lập tức.

Buổi chiều, hai người rời đi. Lúc ra về, Hạ Toại An biến thành một đứa trẻ siêu ngoan trước mặt mẹ Mục, luôn miệng gọi mẹ, nói lần sau có thời gian sẽ lại đến, khiến mẹ Mục vui đến không khép được miệng, quyến luyến xoa đầu Hạ Toại An mấy lần.

Ra khỏi cửa lớn nhà họ Mục với mái tóc rối bù, Hạ Toại An sờ chiếc thẻ trong túi, khóe miệng cong lên còn khó ghìm hơn cả súng AK. Cậu quyết định từ nay về sau mỗi tối đều phải ôm 500 vạn này đi ngủ!

“Đưa ra đây.”

Giọng nói vang lên bên tai, Hạ Toại An ngẩng đầu: “Hả?”

Mục Diên Nghi chìa tay ra trước mặt cậu: “Mẹ tôi đã cho cậu bao nhiêu tiền? Đó không phải của cậu, đưa ra đây.”

“Ơ… tiền gì ạ? Chồng.” Hạ Toại An giả vờ ngây thơ, giấu chiếc thẻ ra sau lưng.

Về chuyện tiền bạc, Mục Diên Nghi quá hiểu mẹ mình, và cũng quá hiểu người trông có vẻ ngoan ngoãn trước mắt.

Thực ra vài triệu đối với anh không phải là nhiều, thậm chí một dự án còn cao hơn con số đó rất nhiều.

Danh tiếng của anh trên thương trường không nhỏ, nhưng những người đã hợp tác với anh lại không có nhiều đánh giá tốt, phần lớn chỉ là những từ như khôn khéo, keo kiệt.

Mục Diên Nghi vui vẻ chấp nhận những đánh giá đó. Đối với anh, mọi thứ đều có giá trị tương xứng, và giá trị của Hạ Toại An không bằng chiếc thẻ trong tay cậu.

Anh cúi xuống nhìn, đôi mắt sâu thẳm: “Hạ Toại An, phải ngoan.”

Giọng điệu dỗ trẻ con, nhưng lại cứng rắn không cho phép từ chối.

Hy vọng cuối cùng tan vỡ, Hạ Toại An mặt mày xám xịt, lúc trả lại thẻ cho Mục Diên Nghi, cả khuôn mặt đều tối sầm đi mấy phần.

Điều này không đúng, cách mở đầu của một tổng tài bá đạo không nên như thế này.

Giờ phút này, hình tượng của Mục Diên Nghi trong lòng cậu đã vỡ tan tành, dù có chắp vá thế nào cũng không thể liên kết người trước mắt với vị tỷ phú trẻ tuổi có tài sản hàng tỷ trên Baidu.

Trên đường về, cậu liên tục nhìn Mục Diên Nghi đang lái xe, luôn cảm thấy trên người anh ta viết mấy chữ to đùng “nợ tôi 500 vạn”.

Cảm giác này giống như đột nhiên nhận được một khoản tiền thưởng cuối năm khổng lồ rồi bị sếp thu lại. Hạ Toại An hít một hơi thật sâu, lưỡi đẩy vào má, trông như một con cá nóc đang tức giận.

Đúng lúc này, Quách Tinh gửi tin nhắn đến: Ngày đầu tiên ở cùng tổng tài bá đạo cảm thấy thế nào?

Thế nào ư? Tệ hại.

Cậu gửi cho Quách Tinh: Đồ ngốc.

Không thèm để ý đến một loạt dấu hỏi chấm của Quách Tinh, cậu càng nghĩ càng tức. Hai mươi phút sau, xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm của một trung tâm thương mại, cậu mới nhận ra Mục Diên Nghi không đưa mình về nhà.

Cậu không giả giọng nữa, hỏi một cách cộc lốc: “Đi đâu?”

Giọng nói bớt đi vẻ ngọt ngào, trong trẻo mang theo sự mềm mại vốn có. Mục Diên Nghi liếc nhìn cậu rồi mới nói: “Đi mua nhẫn.”

Hạ Toại An ngáp được nửa chừng thì bị nín lại. Cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra tra cứu [Nhẫn cưới sau khi ly hôn thuộc tài sản riêng hay tài sản chung của vợ chồng].

Sau khi có câu trả lời, cậu thay đổi hoàn toàn vẻ mặt cau có lúc nãy, híp mắt xuống xe mở cửa cho Mục Diên Nghi: “Em và chồng chỉ là quan hệ hợp đồng thôi, không cần chiếc nhẫn để chứng minh thân phận gì đâu, em cũng không muốn lắm.”

Mục Diên Nghi: “Thật sao? Vậy chúng ta—”

“Bây giờ đi mua luôn.” Hạ Toại An nhanh chóng tiếp lời anh.

Hôm nay là Chủ nhật, trung tâm thương mại khá đông người. Mục Diên Nghi đưa cậu vào một cửa hàng trang sức. Cậu không nhận ra thương hiệu gì, nhưng viên kim cương to như trứng bồ câu trên những chiếc nhẫn trong tủ trưng bày suýt nữa làm cậu lóa mắt.

Mục Diên Nghi cùng cậu dừng lại xem một cặp nhẫn kim cương trong tủ trưng bày. Nhân viên bán hàng thấy vậy liền bước tới mời họ vào phòng VIP. Trà và bánh ngọt được mang lên như thể không cần trả tiền.

Cô đã làm việc trong ngành dịch vụ cao cấp nhiều năm, từng là nhân viên bán hàng xa xỉ, mắt nhìn rất tinh tường. Ngay khi hai người vừa bước vào, cô đã nhận ra người đàn ông có gương mặt lạnh lùng trước mắt mặc một bộ vest đắt tiền, một thương hiệu Pháp được may thủ công, một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn dù có tiền cũng không mua được, và cả người toát ra khí chất “giàu có”.

Đây là một khách hàng lớn!

Cô cúi người mỉm cười hỏi: “Hai vị muốn xem nhẫn ạ?”

Mục Diên Nghi: “Nhẫn cưới.”

Hạ Toại An lấy một miếng bánh nhỏ cắn một miếng, cơn tức giận suốt cả quãng đường đều tan biến hết, cậu cũng nhanh chóng gật đầu theo Mục Diên Nghi: “Nhẫn cưới.”

Thương hiệu tùy chỉnh này chủ yếu quảng bá tình yêu không giới hạn, là thương hiệu tùy chỉnh duy nhất ở Trung Quốc dám treo cờ cầu vồng. Nhân viên bán hàng đã gặp nhiều cặp đôi đồng tính đến mua nhẫn kim cương, nhưng một cặp đôi đẹp và xứng đôi như hôm nay thì thật hiếm thấy.

Trong lòng thầm thốt lên “Đẩy thuyền thôi!”, cô nhanh chóng mang ra mấy mẫu nhẫn kim cương phiên bản giới hạn để giới thiệu từng chiếc một, trong đó có một chiếc là viên kim cương siêu lấp lánh như trứng bồ câu mà Hạ Toại An đã nhìn rất lâu trong tủ trưng bày lúc nãy.

Mục Diên Nghi thấy cậu không ăn bánh nữa, cứ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn có viên kim cương lớn nhất ở giữa, hỏi: “Thích à?”

Hạ Toại An kiềm chế dời ánh mắt đi, chớp chớp mắt, giọng nói lại cố tình tỏ ra đáng yêu: “Cũng được ạ, chồng mua cái nào em cũng thích.”

Nhân viên bán hàng: Cưng chiều quá! Mềm mại quá! Doanh thu cao quá!