Chương 3.1: Buổi Sáng Ngượng Ngùng, Chồng Khó Chiều

Sau khi ngắm mình trong gương một lúc, Hạ Toại An đột nhiên nghe thấy một giọng nói trầm thấp: “Còn chưa ngắm đủ à?”

Cậu quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Mục Diên Nghi đã tỉnh từ lúc nào. Cậu co ngón chân lại, không biết xấu hổ mà chào hỏi Mục Diên Nghi: “Chồng ơi, chào buổi sáng.”

Mục Diên Nghi không đáp lại, anh ngồi dậy, tùy ý vỗ nhẹ vào cạnh giường.

Hạ Toại An vốn đã lạnh, thấy vậy liền nhanh chóng chui vào trong chăn. Hơi ấm còn sót lại trong chăn đã tan biến hết, cậu vô thức nép lại gần Mục Diên Nghi, rồi nghe anh nói: “Để tôi xem có rách không?”

Hửm? Cái gì rách?

Cậu và Mục Diên Nghi nhìn nhau, cuối cùng dưới ánh mắt bình tĩnh của anh, cậu cũng hiểu anh đang nói gì.

Cơ thể cứng đờ, Hạ Toại An cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng không thành công: “Không cần đâu ạ…”

Làm thì còn được, chứ xem thì thôi, họ vẫn chưa thân thiết đến mức đó.

Mục Diên Nghi không nói thì thôi, anh vừa nói cậu mới cảm thấy đau. Cũng không phải là đau dữ dội, nhưng cảm giác nóng rát cứ âm ỉ, đặc biệt là lúc đi lại ban nãy, mỗi bước đi ma sát đều là một sự hành hạ.

Cậu nằm lại xuống giường, kéo chăn che nửa dưới khuôn mặt, giả vờ bình tĩnh: “Kỹ thuật của chồng tốt lắm, không đau chút nào, chẳng khác gì muỗi đốt cả.”

Cảm thấy nói vậy có hơi kỳ lạ, Hạ Toại An chữa lại: “To hơn muỗi nhiều.”

“…” Hình như cũng không đúng lắm.

Mục Diên Nghi khẽ cười một tiếng, không để tâm đến việc cậu nhóc đang vướng mắc với một câu nói. To hay không anh không biết, chỉ biết hôm qua nước mắt của ai đó cứ rơi lã chã như mưa.

Hạ Toại An không nói nữa, tự vùi mình trong chăn, cảm nhận thất bại thảm hại ngay ngày đầu tiên đi làm.

Cậu không cho xem, Mục Diên Nghi cũng không ép, anh hỏi Hạ Toại An bữa sáng muốn ăn gì.

Hạ Toại An: “Chân giò hầm, tôm xào, thịt lợn chiên xù, thêm một bát cơm nhỏ nữa, cảm ơn chồng.”

“Cháo kê, cháo thịt bằm hay cháo trứng muối?”

Hạ Toại An lập tức cảm thấy cuộc đời mất hết hy vọng, nằm thẳng cẳng trên giường như một con cá muối: “Vậy thì tùy anh vậy.”

Mục Diên Nghi thường thức dậy đúng giờ vào lúc sáu rưỡi, sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong sẽ đến thẳng công ty. Phần lớn thời gian anh đều ở lại công ty, sáu ngày một tuần, cuộc sống chỉ xoay quanh ba điểm, tám giờ sáng đi làm, tám giờ tối tan làm, thời gian làm việc còn nghiêm ngặt hơn cả phần lớn dân văn phòng.

Bạn bè anh thường nói anh là “trâu ngựa cao cấp”, nhưng anh không bận tâm, cảm thấy chẳng có gì sai cả. Ở thời đại này, dù có bao nhiêu tiền thì vẫn phải đi làm, chỉ khác nhau ở số tiền trong tài khoản ngân hàng mà thôi.

Hôm nay là Chủ nhật, anh được nghỉ. Thế nhưng Hạ Toại An lại dậy quá sớm, mà giấc ngủ của anh vốn nông. Bị cậu đánh thức, nói với cậu dăm câu, vậy mà giờ nhìn lại vẫn chưa đến sáu giờ.

Đồ ăn ngoài đã được giao đến cửa. Hạ Toại An khập khiễng đi ra mở cửa, Mục Diên Nghi nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt dừng lại trên mắt cá chân có phần thảm thương của cậu: “Mặc quần áo vào.”

Hửm?

Hạ Toại An cúi đầu nhìn mình, ồ, trắng nõn nà.

Sau khi mặc quần áo xong ra ngoài thì bữa sáng đã được bày trên bàn. Hai bát cháo kê, hai quả trứng luộc, một đĩa dưa muối nhỏ, túi đựng đồ ăn vẫn chưa kịp vứt đi.

Cậu ngồi đối diện Mục Diên Nghi, có một nhận thức mới về tổng tài bá đạo: thì ra tổng tài cũng phải gọi đồ ăn ngoài.

Cậu còn tưởng ông chủ của mình chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là trợ lý sẽ mua đồ ăn theo yêu cầu và xuất hiện trước cửa trong vòng mười phút.

Mục Diên Nghi không thích nói chuyện khi ăn, động tác cũng rất yên tĩnh. Nhưng Hạ Toại An thì ngược lại, cậu chỉ yên tĩnh duy nhất vào lúc tối qua khi bị làm đến mức không kêu ra tiếng.

Cậu ăn xong quả trứng trong vài miếng, rồi bắt đầu hỏi đông hỏi tây, lúc thì hỏi dì giúp việc có phải đang nghỉ không, lúc thì ngạc nhiên tại sao không thuê một người giúp việc, sau đó bắt đầu phàn nàn về việc mình đã phải dọn dẹp nhà cửa mệt mỏi như thế nào trong nửa tháng qua.

Mục Diên Nghi: “Tôi không thường xuyên về, lúc tôi không ở đây, cậu có thể bỏ quần áo cần giặt vào giỏ đồ bẩn, đợi tôi về giặt.”

Hạ Toại An sốc đến không nói nên lời. Cậu nhìn Mục Diên Nghi, cảm thấy kim chủ của mình có gì đó không ổn.

Ăn xong, Mục Diên Nghi đưa cậu về nhà. Vì lúc ký hợp đồng, Mục Diên Nghi đã nói trước với cậu về chuyện này, nên khi nghe thấy Hạ Toại An chỉ ngây người một lúc rồi cong mắt đáp: “Vâng ạ.”

Cậu nhanh chóng về phòng thay quần áo, một chiếc áo hoodie màu hồng nhạt, quần jean, tóc phía sau còn vểnh lên một lọn. Lúc ra ngoài, cậu thấy Mục Diên Nghi đang nhìn mình, cậu cũng cúi xuống nhìn theo nhưng không thấy có gì bất thường.

Cậu hỏi Mục Diên Nghi: “Sao thế ạ?”

Mục Diên Nghi thu lại ánh mắt: “Không có gì.”

Anh đã bắt đầu đau đầu về việc tại sao mình lại nhặt về một cậu trai xinh đẹp trông như vị thành niên.

Lên xe không lâu sau khi ăn xong, Hạ Toại An bắt đầu buồn ngủ, tựa vào cửa sổ xe ngáp một cái.

Mục Diên Nghi nói: “Buồn ngủ thì ngủ một lúc đi.”

Hạ Toại An cảm thấy mình là người có đạo đức nghề nghiệp, liền ngồi thẳng dậy, lắc lắc đầu: “Em phải ở bên cạnh anh.”

Nói câu này chưa được hai phút, Mục Diên Nghi đã nghe thấy tiếng thở đều đều bên cạnh. Nhân lúc chờ đèn đỏ, anh liếc nhìn sang, cậu nhóc đã cuộn tròn trong ghế phụ ngủ say sưa.

Khẽ cười một tiếng, Mục Diên Nghi lắc đầu, thu lại tầm mắt.

Khi Hạ Toại An tỉnh dậy thì đã sắp đến nơi. Cậu vô tình ngủ quên mất, tỉnh dậy liền quệt khóe miệng không hề có nước dãi, luôn miệng khen chồng lái xe quá êm.

Nghe cậu gọi “chồng” liên tục, cuối cùng Mục Diên Nghi cũng lên tiếng: “Đổi cách xưng hô đi.”

Hạ Toại An: “Ông chủ?”

Thấy anh vẫn không hài lòng, cậu lại nói: “Anh?”

Nói xong cậu đột nhiên nhớ ra: “Chồng ơi, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Mục Diên Nghi: “29.”

Hạ Toại An im bặt. Không ngờ ông chủ trông trẻ trung vậy mà lại hơn cậu gần một con giáp. Lần này cậu cũng không gọi là “anh” nữa, vắt óc suy nghĩ rồi lại đổi cách xưng hô:

“Vậy em gọi anh là ngài được không ạ?”

Mục Diên Nghi nhân lúc chờ đèn đỏ quay đầu sang: “Cái gì?”

“Mấy con chim sẻ nhỏ trong tiểu thuyết đều gọi như vậy.”

Mục Diên Nghi: “Đó gọi là chim hoàng yến.”

“Em chưa thấy chim hoàng yến bao giờ, chưa có ai đưa em đi xem cả.” Hạ Toại An cúi đầu rũ mắt, trông thật đáng thương.