Chương 2.2: Tiền Khó Kiếm

Cậu vừa chửi thầm Mục Diên Nghi vừa không ngừng lùi về phía sau, nhưng lại bị ghì chặt không thể cử động, khẽ kêu vài tiếng, cuối cùng không chịu nổi liền quay đầu úp mặt vào gối.

Tiền khó kiếm, phân khó ăn, nhịn!

Sau khi thấy cậu dần thả lỏng, Mục Diên Nghi mới tiến vào. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ngủ phủ lên người cậu một lớp hào quang, những nơi nhạy cảm dưới ánh đèn càng thêm chói mắt.

Âm thanh vang vọng khắp phòng, Mục Diên Nghi lấy chiếc gối cậu đang úp mặt ra, cúi xuống hôn cậu.

“Đau à?”

Hay là anh thử xem? Câu này chưa kịp nói ra, Mục Diên Nghi lại không ngừng động tác, cậu suýt nữa cắn phải lưỡi mình.

Nhưng cũng chỉ lúc đầu là như vậy, sau đó cơ thể dần dần thích ứng với sự tồn tại của Mục Diên Nghi, cảm giác khác lạ từ một nơi nào đó lan ra khắp cơ thể. Cậu không kêu đau nữa, chủ động đưa tay ra ôm lấy Mục Diên Nghi, không lạnh, nhưng toàn thân lại run rẩy.

Sau khi hết đau, bắp chân cậu bắt đầu vô thức cọ vào eo Mục Diên Nghi, miệng cũng bắt đầu có sức sống trở lại: “Lần đầu lúc nào cũng đau thế này à?”

“Có lẽ vậy.”

“Lúc nãy em cảm giác như mình sắp chết đến nơi rồi.”

“Thật ra em muốn tìm một trang web để học hỏi nhưng trên Baidu còn sạch hơn cả mặt em, đến một cái quảng cáo nhỏ cũng không có…”

“Chân mỏi quá, có thể bỏ xuống được không?”

Đây là lần đầu tiên Mục Diên Nghi gặp một người nói nhiều như vậy. Ban đầu anh còn trả lời, nhưng sau đó anh nhíu mày, tăng thêm lực và một lần nữa cúi xuống chặn cái miệng không ngừng luyên thuyên kia lại.

Hạ Toại An khi không nói chuyện, cả người như được ngâm trong một bể nhuộm màu hồng thẫm. Hàng mi dài rậm của cậu khẽ rung lên theo từng chuyển động, ánh mắt Mục Diên Nghi cũng tối sầm lại.

Lý do đưa Hạ Toại An về kể ra cũng thật nực cười. Đó là vì anh không ngờ dưới vóc người mảnh khảnh của Hạ Toại An lại có thể mặc nhiều lớp quần áo đến thế.

Hôm đó, anh đi vệ sinh giữa chừng thì nghe thấy nhân viên phục vụ phòng bên cạnh bàn tán về ông chủ Dương đi cùng mình.

Gã ta thích các cậu trai trẻ, lại có vài sở thích bệnh hoạn, những ai từng vào phòng gã hôm sau đều phải có người khiêng ra.

Việc có những sở thích riêng để giải tỏa cảm xúc là chuyện bình thường. Vì chỉ là đối tác làm ăn, anh vốn không định can thiệp vào đời tư của người khác.

Suy nghĩ đó tồn tại cho đến trước khi anh nhìn thấy Hạ Toại An.

Cậu trai còn ít tuổi, trông ngoan ngoãn và xinh đẹp, hoàn toàn không hợp với cái lạnh giá khắc nghiệt của phương Bắc, tựa như một người không thuộc về thế giới này. Khi đôi mắt cậu nhìn sang, phải nhìn kỹ mới thấy được sự bực bội ẩn sâu dưới đáy mắt.

Trong một khoảnh khắc, Mục Diên Nghi đã nghĩ đến người em trai không mấy thân thiết của mình.

Lần đầu tiên trong đời anh động lòng trắc ẩn, chỉ không ngờ rằng người anh cứu không phải là một chú thỏ con, mà là một con hồ ly nhỏ ranh mãnh.

Khi ở khách sạn cũng vậy. Khoảnh khắc cậu trai tự giác cởϊ qυầи áo, Mục Diên Nghi mới thực sự tỉnh táo lại. Một người có thể tồn tại ở nơi này, làm sao có thể đơn thuần như một tờ giấy trắng được.

Sau hiệp đầu tiên, Mục Diên Nghi thông cảm cho Hạ Toại An vì đây là lần đầu của cậu nên đã dừng lại.

Cái miệng ban nãy còn luyên thuyên giờ đã không còn sức để nói, chỉ khẽ mấp máy, trên môi còn vương lại thứ gì đó, khiến ánh mắt Mục Diên Nghi dần trở nên sâu thẳm.

Hàng mi của Hạ Toại An đổ bóng hình quạt xuống dưới mắt, run rẩy vài cái rồi cậu mới mở đôi mắt ướŧ áŧ ra, hỏi: “Còn lần nữa không ạ?”

Thường ngày, Hạ Toại An quen ngủ một mình đến trưa, nhưng bây giờ bên cạnh lại có thêm một người, cộng thêm việc cơ thể chỗ nào cũng khó chịu, nên khi cậu tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng hẳn.

Cậu ngáp một cái rưng rưng nước mắt, vừa giơ tay định dụi mắt thì đã kéo theo cơn đau ở đâu đó khiến cậu phải hít một hơi khí lạnh.

Sau khi nghỉ một lúc, Hạ Toại An mới cẩn thận nhích người.

Cậu lờ mờ nhớ rằng nửa đêm hôm qua có người đã nhấc chân cậu lên như nhấc một cái đùi gà rồi bắt đầu dọn dẹp.

Xem ra ông chủ của mình cũng còn chút tính người.

Cậu ghé sát lại gần Mục Diên Nghi để nhìn kỹ. Mũi ra mũi, mắt ra mắt, đôi môi sắc nét lạnh lùng, trên đó còn có vết thương do cậu cắn hôm qua.

Mấy ngũ quan mà ai cũng có ấy khi đặt cùng nhau trên mặt anh lại trông đáng giá hơn người khác.

Hạ Toại An quan sát anh một lúc lâu, nghiến răng rồi ngoan ngoãn nằm lại chỗ cũ.

Hôm nay chịu trận, ngày mai hốt bạc. Cậu thay mặt cái mông của mình mà tha thứ cho Mục Diên Nghi.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, Hạ Toại An không thể ngồi yên, nằm không cũng chán. Cậu thậm chí còn đếm rõ trên chiếc đèn trần có bao nhiêu viên kim cương tấm, sau đó lại lấy điện thoại ra tra xem kim cương tấm giá bao nhiêu một viên, kết quả phát hiện ra thứ này được bán theo cân.

Ném điện thoại đi, cậu bĩu môi rồi bò dậy như một con rùa. Cậu quên mất mình đã cởϊ qυầи áo ở đâu, nên cứ thế trần như nhộng đi ra khỏi phòng ngủ. Sau khi cậu rời đi, chiếc giường đột nhiên nhẹ đi một khoảng, người còn lại trên giường vốn có giấc ngủ nông khẽ nhíu mày.

Hạ Toại An rón rén đóng cửa, khập khiễng vịn tường đi tìm nước uống. Nhưng vì không mặc quần áo, cậu vừa ra khỏi phòng ngủ đã bị lạnh cóng phải quay vào.

Cậu nhẹ nhàng quay lại đường cũ. Ngay khi sắp leo lại lên giường, ánh mắt cậu vô tình liếc qua một bên rồi đột ngột dừng lại.

Trước mặt là một chiếc gương soi toàn thân. Người trong gương trắng nõn, những vết đỏ ở vài chỗ không quá rõ ràng, chỉ có nốt ruồi son trên mắt cá chân là chịu trận, trên đó còn có thêm vài dấu răng.

Hạ Toại An không để ý đến điều này, ánh mắt cậu quét từ trên xuống dưới người mình trong gương, rồi nghiêng người, nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó, như thể phát hiện ra điều gì, cậu đột nhiên lẩm bẩm một mình:

“Mông của mình vểnh thật đấy—”

Mục Diên Nghi vừa bị cậu làm ồn tỉnh giấc, mở mắt ra đã nghe thấy đúng câu này.