Chương 2.1: Hôn Lần Đầu

Mục Diên Nghi nhìn người mình nhặt về, tóc tai rối bù như vừa ngủ dậy, nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường, kết hợp với đôi mắt cún con cụp xuống trông vô tội, khiến anh bất giác nghĩ đến con chó ở nhà.

Trong phòng đang bật điều hòa, vừa bước vào Mục Diên Nghi đã cảm thấy oi bức. Anh cởϊ áσ khoác, liếc thấy chiếc chăn lông trên sofa sau lưng cậu nhóc và bộ đồ ngủ bằng lông cậu đang mặc kín mít trên người.

Anh hỏi: “Sao lại mặc nhiều thế?”

Hạ Toại An chạy tới nhận lấy áo khoác của Mục Diên Nghi, vẻ mặt ngoan ngoãn: “Lạnh ạ.”

Giọng nói được cố tình hạ thấp nghe thật mềm mại và dịu dàng, có chút ghê tởm. Hạ Toại An thầm “ọe” một tiếng trong lòng, suýt nữa thì nôn ra cả quả dưa chuột vừa ăn.

Mục Diên Nghi nhìn xuống đôi chân trần của cậu: “Lạnh mà không đi dép à?”

“Là người em lạnh, chứ chân em có lạnh đâu.”

Hạ Toại An co co ngón chân lại.

Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau sau khi đăng ký kết hôn ở nước ngoài về. Mục Diên Nghi thường xuyên phải xử lý công việc đến khuya, để tiện lợi nên anh ở luôn trong phòng nghỉ của công ty.

Khái niệm “nhà” đã bị anh làm cho mờ nhạt đi. Nếu không phải vì tin nhắn kia, anh đã quên mất cậu nhóc mình nhặt về từ phương Bắc này rồi.

Bên ngoài đã là thời điểm ấm lên sau Tết, lẽ ra không bật điều hòa cũng sẽ không lạnh. Nhưng Hạ Toại An lại bật điều hòa nhiệt độ quá cao, khiến Mục Diên Nghi vừa về đến nhà đã cảm thấy toàn thân dính dớp, nóng ẩm.

Anh đi tắm, sau khi lau khô tóc và bước ra từ phòng tắm thì không thấy ai trong phòng khách. Anh chỉnh điều hòa thấp xuống hai độ, rồi phát hiện không chỉ phòng khách, mà cả phòng ăn, nhà bếp, phòng ngủ phụ cũng không có bóng dáng Hạ Toại An.

Mục Diên Nghi gọi tên Hạ Toại An hai tiếng, không có ai trả lời.

Lúc mua nhà, anh đã cố tình mua một căn hộ cao cấp không xa công ty, rộng hơn một trăm mét vuông, đi vài bước là hết cả nhà. Anh đi một vòng mà vẫn không thấy Hạ Toại An đâu.

Cuối cùng, anh lấy điện thoại ra. Giữa một loạt avatar phong cảnh hoặc chân dung, cái avatar đầu mèo đáng yêu trở nên vô cùng nổi bật.

Anh nhấn vào, gửi tin nhắn: [Đang ở đâu?]

Đối phương trả lời rất nhanh: [Trong phòng ngủ ạ.]

Phòng ngủ phụ không có người, Mục Diên Nghi đẩy cửa phòng mình ra, liền thấy Hạ Toại An đang cuộn tròn thành một cục trong chăn.

Căn phòng này đâu đâu cũng có dấu vết sinh hoạt, lúc này anh mới nhận ra phòng của mình đã bị kẻ khác chiếm mất từ lúc nào.

Hạ Toại An nghe thấy tiếng động liền ló đầu ra khỏi chăn: “Anh tìm em à?”

Cậu ngồi dậy, chiếc chăn tự nhiên trượt xuống, để lộ bờ vai và hai xương quai xanh kéo dài xuống dưới, khiến Mục Diên Nghi có chút lóa mắt.

Mục Diên Nghi đứng ở cửa: “Không mặc quần áo à?”

Nghe anh nói vậy, Hạ Toại An ngược lại “a” một tiếng, hỏi lại: “Chúng ta đã nửa tháng không gặp rồi, người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, không làm gì sao ạ?”

Tính cả hôm nay thì đây mới là lần gặp thứ ba, nhưng Hạ Toại An có ý thức của người được bao nuôi, cảm thấy không thể nhận tiền suông được.

Cậu chớp mắt nói: “Em đã tắm rửa sạch sẽ rồi.”

Cậu trai mới lớn ngồi trên giường, khi nói chuyện để lộ ra một đoạn mắt cá chân trắng như tuyết hơi ửng hồng, trên đó còn có một nốt ruồi son nhỏ xinh.

Mục Diên Nghi không phải chính nhân quân tử gì, hai người lại đã có giấy đăng ký kết hôn, trước khi hợp đồng hết hạn thì đúng là quan hệ vợ chồng thực sự.

Anh khẽ nhướng mày một cách không dễ nhận ra, đóng cửa lại, cởi chiếc áo choàng tắm mới mặc mười phút trước.

Người Hạ Toại An rất lạnh, tay cũng lạnh. Anh l*иg năm ngón tay vào kẽ tay cậu, mười ngón đan vào nhau: “Không phải nói người phương Bắc chịu lạnh rất giỏi sao? Sao người lại lạnh như băng thế này.”

Hạ Toại An bị anh chạm vào đến mơ màng, vẫn dành thời gian đảo mắt một cái, nghĩ thầm đây là câu hỏi thiểu năng gì vậy: “Ai nói thế, em là người phương Bắc, chứ có phải người Bắc Cực đâu.”

Cảm giác này đối với cậu quá xa lạ. Từ tầm mắt của cậu có thể nhìn thấy trần nhà quay cuồng và đôi mắt sâu thẳm của Mục Diên Nghi.

Vài nơi bắt đầu nóng lên, nụ hôn đến bất ngờ, cậu buộc phải ngửa đầu đón nhận nụ hôn này. Vì vụng về nên mấy lần đều va vào răng, cũng có vài lần cắn phải môi Mục Diên Nghi.

Sau khi kết thúc nụ hôn ướŧ áŧ, cậu nhìn đôi môi bị rách của Mục Diên Nghi, có chút ngại ngùng: “Không có kinh nghiệm lắm, lần sau sẽ tốt hơn.”

Cú cắn này có hơi đau, Mục Diên Nghi ấn gáy cậu, lưỡi lại lần nữa cạy mở hàm răng cậu, kiên nhẫn dạy cậu cách hôn.

Mục Diên Nghi hỏi: “Hôn lần đầu?”

Nào chỉ có thế, còn là lần đầu bị người ta làm ở phía sau.

Sợ ông chủ chê mình, cậu chủ động ôm lấy cổ Mục Diên Nghi: “Anh dạy em, em có thể học, đảm bảo sẽ làm anh thoải mái hơn tất cả những người trước đây.”

Mục Diên Nghi hôn lên mí mắt cậu, tay tùy ý trêu chọc một chút, rồi tăng thêm lực khi thấy người dưới thân sắp không chịu được: “Lấy đâu ra người trước đây?”

“Hửm?” Hạ Toại An ưỡn cổ, giọng nói bắt đầu đứt quãng: “Em là người đầu tiên à?”

Mới làm ở câu lạc bộ có mấy ngày, nhưng cậu cũng từng nghe nói đàn ông lần đầu đều rất lỗ mãng, người nằm dưới sẽ phải chịu khổ, có người hôm sau còn phải mua rất nhiều thuốc mỡ, có người thì phải ôm mông chạy vội đến bệnh viện. Hạ Toại An có chút sợ, mông co rụt lại, hối hận vì đã nói câu vừa rồi.

Nhưng cậu lại nghĩ, đó là 150 vạn tệ, mông có hỏng thì cùng lắm đến bệnh viện, 150 vạn tệ mà không cần thì đúng là mất thật.

Quyết tâm, Hạ Toại An nhắm mắt lại như chấp nhận số phận, vẻ mặt như thể sắp ra pháp trường: “Vậy anh nhẹ chút nhé, tới đi.”

Không biết trong vài giây ngắn ngủi cậu đã nghĩ đến những gì. Mục Diên Nghi nhìn vẻ mặt thay đổi liên tục rồi cuối cùng là chấp nhận số phận của Hạ Toại An, anh nâng cằm cậu lên, cắn nhẹ lên môi cậu một cái.

Hạ Toại An thật sự rất sợ đau. Quách Tinh hay nói cậu là công chúa hạt đậu, chạm nhẹ một cái là da đã hằn lên một vệt đỏ.

Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, cậu có chút run sợ trong lòng, cơ thể lại không chịu nghe lời trong tay Mục Diên Nghi. Dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng, và Mục Diên Nghi cũng đã thực sự nhẹ nhàng, nhưng đến khi chuyện đó thật sự xảy ra, cậu vẫn run lên một cái.