Ai ngờ Mục Diên Nghi lại bảo cậu mặc quần áo vào. Anh chợt nghĩ đến điều gì đó, bèn hỏi: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Hạ Toại An đang lạnh đến không chịu nổi, nghe anh hỏi vậy liền vừa mặc quần áo vừa đáp: “19 ạ.”
“Còn đi học không?”
“Nghỉ rồi ạ.”
“Người nhà cậu có ở đây không?”
Hạ Toại An khựng lại một chút, rồi nói: “Người nhà tôi mất hết rồi.”
Mục Diên Nghi cũng im lặng giây lát, sau khi nói một tiếng xin lỗi thì cầm điện thoại đi ra ngoài.
Mãi đến khi Hạ Toại An sắp ngủ gật, anh mới quay lại. Không lâu sau, có người mang đến hai bản hợp đồng. Một bản được Mục Diên Nghi đặt trước mặt cậu.
Mục Diên Nghi nói: “Tiền có thể đưa cho cậu, nhưng phải ký một bản hợp đồng thỏa thuận có thời hạn một năm.”
Thì ra đây không phải là cuộc mua bán một lần. Hạ Toại An cúi đầu nhìn hợp đồng, mấy chữ “Thỏa Thuận Hôn Nhân” vô cùng nổi bật. Nội dung không có gì mang tính ép buộc, chỉ nói rằng cậu phải phối hợp với Mục Diên Nghi để trở thành đối tượng kết hôn của anh. Các điều khoản tương đối tự do và thoải mái, trong thời gian hợp đồng, mọi chi phí ăn ở đi lại của cậu đều do Mục Diên Nghi chi trả.
Hạ Toại An đọc hết từng trang một. Khi cậu xem đến trang cuối cùng, Mục Diên Nghi lên tiếng: “Có vấn đề gì có thể hỏi tôi.”
Hạ Toại An quả thật đã suy nghĩ nghiêm túc trong mười phút, sau đó ngẩng đầu lên hỏi một cách chân thành: “Có năm loại bảo hiểm, một quỹ nhà ở và chế độ nghỉ lễ theo pháp luật không ạ?”
…
Những câu hỏi dồn dập của Quách Tinh trong điện thoại kéo Hạ Toại An trở về thực tại. Cậu ăn xong quả dưa chuột thứ ba, rồi tóm tắt qua loa quá trình gặp gỡ Mục Diên Nghi để cho qua chuyện với cậu bạn.
Nghe xong, Quách Tinh tổng kết lại từ vài câu ngắn ngủi của cậu: “Thế là cậu bị cái tên họ Mục gì đó đưa đến thành phố S cách đây mấy nghìn cây số? Xong rồi còn đi đăng ký kết hôn với anh ta, chỉ vì cái bản hợp đồng chó má 150 vạn tệ kia á? Đại ca, cậu đừng để bị người ta bán đi đấy!”
Hạ Toại An không hài lòng, cắn một miếng dưa chuột: “Cái gì mà hợp đồng chó má, cậu có biết phải đi làm bao lâu mới kiếm được 150 vạn tệ này không.”
Hạ Toại An nói thêm: “Hơn nữa, anh ta còn có cả năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở nữa.”
Quan trọng nhất là Mục Diên Nghi rất giàu. Cậu đã ở trong biệt thự này nửa tháng, rảnh rỗi buồn chán nên đã tra thử giá đất khu này, gần như là đến mức bán cả cậu đi cũng không mua nổi một mét vuông.
Cậu còn lên mạng tìm thông tin cá nhân của Mục Diên Nghi, không tra thì thôi, tra rồi mới giật mình. Tốt nghiệp trường danh tiếng, trẻ tuổi tài cao, tập đoàn đã lên sàn chứng khoán, chuỗi số không đằng sau giá trị tài sản của anh ta khiến Hạ Toại An suýt nữa đếm không xuể.
Điều này đã cho Hạ Toại An một nhận thức mới về độ giàu có của ông chủ mình. Số tiền bao nuôi cậu đối với ông chủ mà nói, cũng chỉ như ra lề đường mua một cây bắp cải giảm giá mà thôi.
Cậu thích tiền, mà Mục Diên Nghi lại chẳng có gì ngoài tiền. Bây giờ cậu cảm thấy hai người họ là xứng đôi nhất!
Quách Tinh: “Không phải… Cậu… Tôi…”
Cậu ta còn định nói gì đó, nhưng chưa kịp bắt đầu thì Hạ Toại An đã nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
“Thôi, đừng lải nhải nữa, tôi cúp máy đây.”
Cậu cúp điện thoại, ném quả dưa chuột vào thùng rác, dùng mu bàn tay quệt miệng rồi nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sofa.
Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra ngay trước mặt cậu, một đôi chân thon dài thẳng tắp lọt vào tầm mắt Hạ Toại An.
Người còn chưa vào hết, cậu đã cất giọng vui vẻ trong trẻo: “Anh về rồi ạ, chồng.”