Chương 1.2: Cởi Một Món, Mười Vạn

Hôm nay là ngày đầu tiên cậu làm việc ở đây, một câu lạc bộ cao cấp lớn nhất địa phương. Những người lui tới đây đều là doanh nhân thành đạt có vai vế.

Cậu có ngoại hình ưa nhìn, nên được ông quản lý để mắt tới ngay, ánh mắt nhờn nhụa của lão lướt qua người cậu, nói sẽ cho cậu một mối lớn.

Hạ Toại An nén lại ham muốn đấm vào mặt lão ta, nhận lời rồi cùng những người khác đi vào.

Ai ngờ đám “khách sộp” trong miệng quản lý lại tự mang rượu theo.

Vốn đã chẳng vui vẻ gì, giờ tâm trạng cậu càng tệ hơn. Cậu đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, nếu không nhìn vào ánh mắt thì trông cậu vẫn rất ngoan ngoãn, vâng lời.

Chẳng mấy chốc, Hạ Toại An phát hiện ra bọn họ bắt đầu bàn tán về mình.

Họ nói đủ thứ chuyện, cũng có người vẫy tay gọi cậu qua, dù bên cạnh gã đã có người ngồi.

Hạ Toại An ngoài mặt thì cười nói cần giới thiệu các loại rượu, nhưng trong lòng đã đào mồ tổ tông nhà bọn họ lên chửi một lượt.

Cậu đang phân vân không biết có nên qua đó không thì một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên:

“Qua đây, cởi một món, mười vạn.”

Hạ Toại An đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của chủ nhân giọng nói ấy.

Người đàn ông cúi xuống nhìn cậu, cảm xúc trong đôi mắt sâu thẳm khó đoán, chỉ thấy một màu đen thăm thẳm.

Cậu xác nhận lại câu nói vừa rồi đúng là phát ra từ miệng người đàn ông đó, bèn hỏi: “Thật không ạ?”

Hạ Toại An biết người đàn ông này. Lúc nãy khi đám người kia nói chuyện, cậu nghe được anh là khách lớn từ phương Nam đến, tên là Mục Diên Nghi, kinh doanh bất động sản.

Mới vài phút trước, cậu còn thầm chửi anh là đồ ra vẻ ta đây.

Mục Diên Nghi có đôi mày sâu, anh chỉ dùng một tay gõ nhẹ lên đầu gối mình: “Cởi.”

Khi anh vừa dứt lời, gã đàn ông ban nãy gọi cậu cũng im bặt, hai tay khoanh trước ngực, ra vẻ hóng chuyện.

Được xác nhận, Hạ Toại An không chần chừ nữa, không một chút do dự mà cởi nút áo.



Mười phút sau, bên cạnh Hạ Toại An đã chất đống hai cái quần giữ nhiệt, hai cái áo mặc trong cùng một chiếc áo ghi-lê len. Cậu thầm đếm xem mình đã cởi bao nhiêu món.

Khi cởi đến hai đôi vớ, cậu đột nhiên dừng lại: “Vớ tính làm hai món, hai đôi vớ là 40 vạn, tổng cộng bây giờ là 150 vạn rồi, còn muốn tiếp tục không thưa ngài?”

Hễ nhắc đến tiền, tâm trạng cậu lại tốt lên trông thấy. Đôi chân trắng trẻo xinh đẹp đặt trên sàn, cậu cười ngoan ngoãn, giọng nói cũng vui vẻ hơn vài phần.

Căn phòng lặng ngắt như tờ, sắc mặt của ông chủ vừa gọi cậu qua càng trở nên kỳ quặc.

Không ai ngờ được thân hình gầy gò của cậu lại có thể mặc nhiều lớp quần áo đến vậy. Đống quần áo dưới chân cậu đã chất thành một đống dày, nghĩ bụng dù có bao một minh tinh qua đêm thì cũng chỉ đến giá này là cùng.

Mục Diên Nghi không nói có trả tiền hay không, chỉ đưa Hạ Toại An về khách sạn đêm đó.

Trong khách sạn, Hạ Toại An thay giày, rồi tự giác cởi hết quần áo. Cơ thể của chàng thiếu niên sau tuổi dậy thì đã cao lớn hơn, vòng eo thon đến mức một cánh tay có thể ôm trọn.

Làn da quanh năm không tiếp xúc với ánh mặt trời trắng đến chói mắt, kết hợp với đường nét tinh xảo trên gương mặt, trông cậu chẳng giống một người sinh ra ở phương Bắc chút nào.

Thấy vậy, Mục Diên Nghi lại nhíu mày hỏi: “Làm gì thế?”

Làm gì ư? Đương nhiên là lên giường rồi.

Hạ Toại An thừa biết trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí, tiền cởi đồ đương nhiên đã bao gồm cả dịch vụ đi kèm.

Cậu không thấy có vấn đề gì, dù sao thì Mục Diên Nghi cũng đẹp trai, trừ việc mông hơi đau một chút thì tính thế nào cũng không thiệt.

Cậu không biết phải bán bao nhiêu rượu mới kiếm được 150 vạn. Tính thế nào thì đây cũng là một mối hời đối với cậu.

Dù trong phòng đã bật điều hòa, nhưng khi toàn thân trần trụi đứng trước mặt Mục Diên Nghi, hai chân Hạ Toại An vẫn run lên vì lạnh.

Cậu vốn sợ lạnh, bèn rụt vai lại, nhắc nhở Mục Diên Nghi: “Khuya rồi, không ngủ sao ạ?”