Văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà, hôm nay Mục Diên Nghi hiếm khi không làm việc. Triệu Linh đến tìm anh bàn chuyện thấy lạ: “Mặt trời mọc ở đằng tây à, không giống cậu chút nào, làm việc mà cũng có lúc lơ đãng.”
Mục Diên Nghi hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, đột nhiên hỏi Triệu Linh: “Cậu có bao giờ bị trộm đồ chưa?”
“Nhà cậu có trộm à? Trộm cái gì? Báo cảnh sát chưa?” Triệu Linh tỏ ra hứng thú, hỏi: “Bắt được người chưa?”
Câu trả lời không làm Mục Diên Nghi hài lòng, anh liếc nhìn đồng hồ: “Không có gì.”
Triệu Linh: “Nói chuyện nửa vời là bị trời đánh thánh vật đấy.”
Những người làm kinh doanh như họ ít nhiều cũng có chút mê tín, Mục Diên Nghi nói: “Hạ Toại An trộm đồng hồ của tôi.”
“Hạ Toại An là ai?” Triệu Linh đoán: “Là con mèo hoang nhỏ của cậu à, tên hay thật, cậu ta bán đồng hồ của cậu rồi sao?”
“Không có.” Mục Diên Nghi bỏ qua đoạn nghe thấy Hạ Toại An gọi tên mình mà nói: “Cậu ta đeo lúc ngủ.”
Triệu Linh không biết con mèo hoang nhỏ mà anh nói đến là do Mục Diên Nghi mang về từ câu lạc bộ, lại nghĩ đến người bạn tốt của mình quanh năm suốt tháng làm việc từ tám giờ sáng đến chín giờ tối không nghỉ, liền chợt hiểu ra: “Cậu không về nhà, cậu ta không gặp được cậu, chỉ đành lén đeo đồ của cậu để trông vật nhớ người. Cậu ta có lỗi gì chứ?”
“Hơn nữa hai người đã kết hôn rồi, đó là tài sản chung của các cậu.”
“Quên hỏi, con mèo hoang nhỏ của cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Đừng gọi cậu ấy là mèo hoang nhỏ. Cậu ấy năm nay tròn 19.”
Triệu Linh há hốc miệng: “Cậu đúng là một…”
Mục Diên Nghi: “Tên cầm thú. Tôi biết, không cần cậu nói.”
Triệu Linh: “…”
Triệu Linh: “Ông cụ nhà cậu biết không? Nhỏ tuổi thế, râu của ông ấy chắc phải dựng đứng lên mất.”
Mục Diên Nghi nói: “Đợi một thời gian nữa.”
Ông cụ trong miệng anh là ông nội của Mục Diên Nghi, thời trẻ đã đi lính, trong xương cốt là sự bảo thủ và cứng nhắc, cho rằng bố mẹ Mục Diên Nghi đã làm hư đứa cháu trai duy nhất của ông, cứ nhất quyết đi theo con đường kinh doanh hạ cấp.
Khi biết xu hướng tính dục của Mục Diên Nghi, ông suýt nữa đã phải vào ICU. Mấy năm sau, cuối cùng vẫn là tình thân níu kéo, không hẳn là chấp nhận, nhưng cũng im lặng không nhắc đến nữa.
Mục Diên Nghi trong lòng hiểu rõ, nếu mình đưa Hạ Toại An đến trước mặt ông nội, với tuổi tác nhỏ như vậy, e là ông sẽ phải vào ICU lần nữa.
Triệu Linh còn có việc, ở lại không lâu rồi phải đi: “Xe ở bãi đỗ xe ngầm à? Hôm nay tôi không lái xe, vừa hay mượn xe cậu đi gặp khách hàng.”
Mục Diên Nghi gật đầu: “Một ngày năm trăm, đổ đầy xăng rồi trả.”
Triệu Linh: “…Cậu sống vậy mà coi được à?”
Triệu Linh cũng không thiếu mấy trăm tệ đó nên vẫn chuyển tiền. Trước khi đi, Triệu Linh hỏi khi nào có thể gặp Hạ Toại An, anh ta bây giờ có chút tò mò.
Cuộc hôn nhân với Hạ Toại An chỉ có một năm, Mục Diên Nghi không nói thời gian cụ thể, chỉ nói: “Hôm khác.”
Sau khi Triệu Linh đi, văn phòng trống trải lạnh lẽo chỉ còn lại một mình Mục Diên Nghi. Anh hiếm khi không làm việc, nhớ lại những lời Triệu Linh nói lúc nãy.
Mục Diên Nghi không phải là người thích thể hiện tình cảm của mình, nhưng hôm đó nghe thấy Hạ Toại An gọi tên mình, suy nghĩ của anh thực sự đã có một khoảnh khắc ngưng trệ.
Cuối cùng, anh quy kết hành vi Hạ Toại An lấy đồng hồ của anh, ngủ trên sofa và gọi tên anh là di chứng của việc thiếu cảm giác an toàn sau khi cúp điện.
Mục Diên Nghi dừng lại, hai phút sau cầm lấy điện thoại trên bàn, gửi tin nhắn WeChat cho chị Chương ở phòng tài chính, người có một cậu con trai mười mấy tuổi:
[Chị Chương, con trai chị có sợ tối không?]
Hôm đó sau khi tỉnh dậy, Hạ Toại An đã đặt lại chiếc đồng hồ về vị trí cũ. Tuy nhiên, Trịnh Duyệt vẫn tiếp tục nhắn tin cho cậu, ban đầu là không tin, sau đó mỗi câu đều oán trách Hạ Toại An đã cướp mất kim chủ vốn thuộc về mình.
Hạ Toại An không để ý đến cậu ta, thỉnh thoảng tâm trạng tốt thì đi dạo quanh nhà của Mục Diên Nghi.
Ngoài phòng sách ra, Mục Diên Nghi không cấm cậu đến bất kỳ nơi nào khác.
Cậu vào phòng ngủ của Mục Diên Nghi khi anh chưa về, trong tủ quần áo là vài bộ vest được cắt may tinh tế, không nhiều, chưa lấp đầy được nửa tủ.
Chẳng có thứ gì đáng tiền, mà nếu có thì cậu cũng chưa chắc nhận ra.
Nhưng Hạ Toại An nghĩ Mục Diên Nghi keo kiệt như vậy, trong nhà chắc sẽ không có thứ gì đáng tiền.
Cậu lăn lộn hai vòng trên giường của Mục Diên Nghi, vươn vai một cái, rồi như nhớ ra điều gì, vội vã chạy xuống hầm để xe.
Khu nhà này nổi tiếng là đất vàng đất bạc, trong bãi đỗ xe là hàng hàng xe sang. Hạ Toại An không nhận ra chiếc nào là của Mục Diên Nghi, liền chụp bừa một chiếc, đăng lên Vòng bạn bè, cài đặt chỉ cho Trịnh Duyệt xem.
Dòng trạng thái là: [Chồng tặng xe mới, cảm ơn chồng ~]
Nực cười, cậu đâu phải người độ lượng gì, một câu nói cũng có thể nhớ cả đời. Trịnh Duyệt càng không muốn cậu sống tốt, cậu càng nổi máu phản nghịch, quyết chọc tức thằng ngốc này đến chết.