Hai giây sau, Hạ Toại An chạy vội đến bàn ăn chụp một tấm ảnh chiếc đồng hồ rồi dùng Baidu tìm kiếm hình ảnh.
Khi thông tin hiện ra, Hạ Toại An giật mình, không ngờ chiếc đồng hồ mà Mục Diên Nghi tiện tay để đó lại có giá mà bán cả hai cậu đi cũng không mua nổi.
Cậu cảm thấy với tính cách keo kiệt của kim chủ mình, không giống như có thể mua một chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy, chắc là do đối tác nào đó tặng.
Trịnh Duyệt vẫn đang gửi tin nhắn đến: [Thật à?]
[Nếu không phải hôm đó tôi có việc xin nghỉ thì đâu đến lượt cậu.]
Hạ Toại An nhướng mày, ánh mắt từ tin nhắn của Trịnh Duyệt chuyển sang chiếc đồng hồ trên bàn.
Cậu nhìn đồng hồ, đồng hồ nhìn cậu, một người một đồng hồ im lặng nhìn nhau.
Rồi Hạ Toại An cầm lấy đồng hồ, đeo vào cổ tay mình, có hơi rộng, nhưng lúc chụp ảnh lại không thấy rõ. Lúc chụp, cậu cố tình để lộ ra nội thất phòng khách, đến cả tấm thảm trông cũng có vẻ đắt tiền.
Hạ Toại An xem ảnh mấy lần, gật đầu hài lòng rồi gửi cho Trịnh Duyệt:
[Quà chồng tặng, thích lắm ~]
Tin nhắn gửi đi được một lúc, Trịnh Duyệt đột nhiên im lặng. Cậu đợi mấy phút cũng không thấy Trịnh Duyệt trả lời, cũng không để ý, tâm trạng vui vẻ lại mở một trận game mới.
Cười chết, thế thôi à, hài hước thật.
Hạ Toại An vốn định chụp ảnh xong sẽ cất đồng hồ của Mục Diên Nghi lại, nhưng chơi game xong, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến, cậu cũng quên mất chuyện chưa tháo đồng hồ ra, ngáp mấy cái rồi cuộn mình trên sofa định ngủ.
Cậu nửa tỉnh nửa mê nghĩ đến chuyện chưa cất đồng hồ lại, thực sự mệt mỏi không muốn động đậy, nghĩ ngủ dậy rồi tháo cũng không sao, dù sao thì Mục Diên Nghi hôm nay cũng không về.
Cậu ngủ gật trên sofa, rèm cửa không kéo, ráng chiều đã tắt, chỉ còn lại ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu lên sofa.
Mấy tiếng sau, cửa “cạch” một tiếng mở ra, sau đó một đôi chân dài bước vào.
Mục Diên Nghi hôm nay vốn không định về nhà, nhưng ngày mai anh có cuộc họp, tài liệu bị bỏ lại ở nhà, đành phải về lấy.
Vừa mở cửa đã thấy người đang ngủ say trên sofa.
Mục Diên Nghi nghĩ ký hợp đồng kết hôn với cậu là một lựa chọn đúng đắn, vì cậu thực sự rất khiến người ta bớt lo.
Mỗi ngày cậu chỉ ru rú ở nhà, ngoài ngủ thì chơi game, hết giường đến sofa rồi bàn ăn, ba điểm một đường, chẳng khác gì một con sâu lười ngủ đông. Đến tối, cậu còn cố gắng giả vờ đi tìm anh.
Đúng là đơn giản ngoài sức tưởng tượng của anh.
Khóe miệng nhếch lên, Mục Diên Nghi thu lại ánh mắt, hành động nhẹ nhàng, không có ý định đánh thức Hạ Toại An.
Chỉ là lúc thu lại ánh mắt, anh như thấy được gì đó, khựng lại, nhìn về phía cổ tay trắng nõn thon thả của ai đó.
Cậu đang đeo đồng hồ của anh.
Khóe miệng vừa nhếch lên lại hạ xuống. Vẻ mặt Mục Diên Nghi lãnh đạm, thu lại suy nghĩ vừa rồi.
Người đang ngủ say còn không biết trong nhà đột nhiên có người vào, nhíu mày, không biết mơ thấy gì, ôm lấy đồng hồ vào lòng, cuộn tròn người lại, lẩm bẩm nói mê.
Mục Diên Nghi đang định rời đi đột nhiên dừng lại.
Anh nghe rất rõ, Hạ Toại An nói tên của anh, đứt quãng nói: “Đừng đi…”
Mục Diên Nghi cúi mắt, đứng trước sofa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ say của Hạ Toại An. Cái miệng đó sau khi nói tên anh thì không nói gì nữa, chép miệng hai cái, ôm đồng hồ chặt hơn.
Giấc ngủ này của Hạ Toại An lơ mơ màng màng. Có lẽ vì lúc nãy đã trộm đồng hồ của Mục Diên Nghi để khoe mẽ, nên trong mơ lại mơ thấy chủ nhân của chiếc đồng hồ.
Cậu mơ thấy năm triệu bị thu lại, tên tư bản độc ác kẹp giữa ngón tay một chiếc thẻ ngân hàng, giây tiếp theo, vô số tờ tiền từ trên trời rơi xuống. Hạ Toại An vui vẻ cúi xuống nhặt, lại phát hiện tờ tiền theo sự rời đi của Mục Diên Nghi mà dần dần biến mất.