Chương 7.1: Trả Lương Làm Thêm Giờ Bằng Nụ Hôn

Người được ôm trong lòng khựng lại, một lúc lâu sau mới vùi mặt sâu hơn, lí nhí nói: “Không vất vả, chồng nhớ trả tiền làm thêm giờ là được.”

Mục Diên Nghi không vạch trần sự cứng miệng của cậu. Anh nghĩ dù sao đi nữa thì cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn, ham ngủ, sợ tối, và những cảm xúc luôn nghĩ rằng đã giấu rất kỹ lại không thể che giấu được trong đôi mắt.

Có người bên cạnh, dây thần kinh căng thẳng của Hạ Toại An thả lỏng một chút. Cậu mới ngủ được mấy tiếng, vẫn còn buồn ngủ. Cậu ngáp một cái trong lòng Mục Diên Nghi, chẳng mấy chốc đã bắt đầu gà gật.

Mi mắt khẽ khép lại, cậu rúc lại gần Mục Diên Nghi hơn: “Không ngủ à?”

“Đợi một chút nữa, cậu ngủ trước đi.”

“Đã nói là phải ở bên anh mà, không ngủ.”

Hạ Toại An ngẩng đầu lên nhìn. Mục Diên Nghi đang trả lời email, có tiếng Anh và một số dữ liệu khác, cậu không hiểu. Tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ trở thành bài hát ru ngủ, chẳng mấy chốc mắt cậu đã dần nặng trĩu.

Đợi đến khi Mục Diên Nghi xử lý xong công việc, người đang nằm trong lòng anh đã quấn lấy anh như một con bạch tuộc. Không biết mơ thấy gì mà còn chép miệng mấy cái, vô thức cứ rúc vào lòng anh.

Mục Diên Nghi không hiểu làm thế nào mà cậu lại chưa bị lừa khi ở câu lạc bộ. Nhưng nghĩ lại ánh mắt của cậu lúc đó, ra vẻ hung dữ, rõ ràng là đang cười ngoan ngoãn nhưng sự bực bội trong mắt lại không giấu được, không giống như người dễ bị bắt nạt.

Anh dường như không cần phải lo lắng những chuyện không cần thiết.



Sáng sớm hôm sau, khi Hạ Toại An tỉnh dậy thì đã có điện, ngoài trời cũng đã sáng hẳn. Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu mới tỉnh táo.

Mưa tạnh trời quang, ánh nắng ngoài trời hiếm khi đẹp như vậy, xuyên qua khe hở của tấm rèm dày, chiếu lên gò má của Mục Diên Nghi.

Vẻ mặt Hạ Toại An lười biếng, vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, nhưng vai trò của một công cụ đã kết thúc. Cậu buông đôi tay đang quấn lấy Mục Diên Nghi như bạch tuộc ra, từ từ lùi lại, chuẩn bị về phòng mình ngủ một giấc nữa.

Chưa kịp rút lui an toàn, cổ tay cậu đã bị nắm lấy. Mục Diên Nghi không mở mắt, chỉ nói đùa: “Không phải nói là muốn ở bên tôi sao, hôm qua là ai ngủ thϊếp đi chưa đầy hai phút, làm sao trả tiền làm thêm giờ cho cậu đây?”

Ông chủ đã tỉnh, cậu không thoát được. Hạ Toại An thầm than một tiếng “toang rồi”, cười với anh: “Cơ thể em đang ở bên anh mà, tiền làm thêm giờ vẫn phải trả chứ, chồng của em đâu phải người keo kiệt bủn xỉn.”

“Cơ thể ở bên thế nào?” Mục Diên Nghi mở mắt, véo mũi cậu, kéo cậu vào lòng: “Hài lòng mới trả tiền làm thêm giờ.”

Đi làm khó quá. Hạ Toại An còn chưa kịp cảm nhận được sự vất vả của việc làm trâu ngựa, đã bị Mục Diên Nghi hôn lên môi.

Giường của Mục Diên Nghi toàn là màu xám lạnh tông đen. Cậu nằm trên đó trông vô cùng nổi bật. Đôi khi bị làm mạnh, cậu lại rên hừ hừ giãy giụa, hai chân đá loạn xạ, mềm nhũn không có sức lực, rồi lúc sắp rời đi lại quấn lấy, không cho Mục Diên Nghi rời đi.

Mục Diên Nghi vỗ nhẹ vào người cậu: “Làm việc như vậy à?”

Hạ Toại An không phải là sinh vật suy nghĩ bằng não. Trước đó còn không muốn, bây giờ bản thân thoải mái rồi thì lại bắt đầu quấn lấy Mục Diên Nghi, động tác vô cùng khêu gợi.

Hôm nay là cuối tuần, Mục Diên Nghi được nghỉ. Sau khi xong việc, anh định lôi Hạ Toại An đi tắm. Hạ Toại An không còn sức lực để cử động, im lặng từ chối, vẻ mặt như thể muốn gϊếŧ muốn chém tùy ý nhưng bảo cậu đi thêm một bước nữa cũng không thể.

Cậu được Mục Diên Nghi bế vào phòng tắm. Tắm xong, cậu lại tỉnh táo trở lại như một bông hoa được tưới nước, mỗi cành lá đều bắt đầu vươn thẳng.