Triệu Linh xác nhận mình không nghe nhầm, mắt mở to hơn, giọng cao hơn: “Là ông nội đang giục cưới à? Hay là… cậu không phải gay à? Cũng chơi trò kết hôn giả này à?”
“Không phải kết hôn giả, cậu ấy là đàn ông.”
“…Tôi vẫn rất kinh ngạc, để tôi bình tĩnh lại đã.” Triệu Linh nói: “Tôi còn tưởng cả đời này cậu sẽ kết hôn với tiền chứ.”
Mục Diên Nghi không tỏ ý kiến, cầm lấy điện thoại trên bàn, thấy tin nhắn WeChat của ai đó gửi đến.
[Chồng hôm nay có về nhà không? Ngoài trời mưa rồi, thích hợp để tắm bồn, em xả nước cho anh rồi nhé]
Anh đổi ghi chú cho Hạ Toại An: [Hôm nay không về.]
Tin nhắn vừa gửi đi gần như được trả lời ngay lập tức: [Ồ, nước đã xả rồi, tiếc quá, vậy em tự tắm thôi [Hình ảnh]]
Triệu Linh thấy anh đang nhắn tin, hỏi: “Nói chuyện với ai thế? Mèo hoang nhỏ à?”
Mục Diên Nghi không nghe thấy anh ta nói, ánh mắt dán vào bức ảnh trong điện thoại. Một đôi chân thon dài hiện ra từ trong nước, đầu gối ửng hồng, bắp chân có đường cong tuyệt đẹp, mấy ngón chân tròn trịa đáng yêu, phơn phớt hồng.
Thu hút nhất là nốt ruồi son nhỏ trên mắt cá chân trắng nõn của cậu.
[Phim này hay quá, tắm bồn là thích hợp nhất để xem phim, chồng có thể nạp cho em một cái thẻ thành viên không, phải có VIP mới xem tiếp được ạ.]
Mục Diên Nghi nhấn lại vào bức ảnh, lúc này mới thấy chiếc máy tính bảng ở vị trí nổi bật nhất trong ảnh.
Vô sự hiến ân cần, anh nhớ lại vẻ mặt tức giận của Hạ Toại An mấy hôm trước, gõ chữ hỏi: [Bao nhiêu tiền?]
Hạ Toại An đang chơi với bọt xà phòng. Kể từ khi chuyển đến đây, cậu thích nhất là bồn tắm ở đây. Nước ngập qua cằm, cả người chìm trong bọt, toàn thân ấm áp.
Thấy Mục Diên Nghi trả lời, cậu lập tức ngồi dậy, dùng bàn tay ướt sũng đăng nhập vào tài khoản game, ghi lại giá của tất cả các skin mình muốn mua, cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại, cộng thêm cả skin giới hạn phải nạp 3000 mới có thể rút thăm trúng thưởng.
[28888, cảm ơn chồng ]
Câu này gửi đi rất lâu, như đá chìm đáy biển không một tiếng động. Hạ Toại An tự kiểm điểm xem có phải mình đã đòi hỏi quá nhiều không, rồi lại nghĩ đến 500 vạn bị lấy đi, lại cảm thấy đây là thứ mình đáng được nhận.
Cậu không phải là người có ý thức đạo đức cao, không có chút nhận thức nào rằng số tiền này vốn không thuộc về mình, chỉ cảm thấy một khi mẹ Mục đã đưa tiền cho cậu thì đó là của cậu. Cùng lắm thì khi hợp đồng hết hạn sẽ trả lại, tiền lãi cũng không phải là một con số nhỏ.
Cậu giơ tay lên, nhìn chiếc nhẫn bạc trơn không có gì đặc biệt trên ngón áp út, một hơi tức nghẹn lại trong l*иg ngực. Cậu đổi cho Mục Diên Nghi một ghi chú hoàn toàn mới: [-5000000]
Cậu vừa đổi ghi chú xong, tin nhắn của Mục Diên Nghi đã hiện lên, không có lời nào khác, chỉ có mấy con số.
[12315]
Hạ Toại An nhìn một lúc lâu, không hiểu, gửi một dấu hỏi chấm qua.
[Đường dây nóng khiếu nại, tố cáo người tiêu dùng, cậu đi khiếu nại họ thu phí bất hợp lý đi.]
[Hạ Toại An, cậu định nạp thẻ thành viên trọn đời à?]
Hạ Toại An không có ý định nạp thẻ thành viên trọn đời, cậu chỉ muốn vui vẻ làm một con chim sẻ nhỏ trong một năm, thỉnh thoảng bị kim chủ đè trên giường. Sau khi xong việc, kim chủ vui vẻ sẽ cho cậu rất nhiều tiền.
Nhưng bây giờ kim chủ của cậu lại là một kẻ vắt cổ chày ra nước.
Thực ra cũng không hẳn, cuối cùng Mục Diên Nghi vẫn nạp cho cậu thẻ thành viên phim truyền hình một năm.
Nhưng Hạ Toại An lại không xem TV, cậu lanh trí bán lại thẻ thành viên phim truyền hình cho Quách Tinh với giá giảm 50%, miễn cưỡng đủ tiền mua một skin.
Thời tiết ấm lên rồi lại bắt đầu lạnh đi. Hạ Toại An mỗi ngày đều không muốn rời khỏi giường. May mà Mục Diên Nghi rất ít khi về, thường chỉ về một ngày cuối tuần.
Việc đầu tiên khi về nhà là đi tắm, sau đó sấy khô tóc rồi vào phòng sách làm việc. Đúng là một người nghiện công việc chính hiệu.
Nhưng thỉnh thoảng anh vẫn cùng Hạ Toại xem TV. Tài khoản thành viên đã sớm bán cho Quách Tinh, sợ bị phát hiện, vì thế Hạ Toại An còn lén lút tự nạp một tháng.
Cậu không thích xem TV, thường chỉ bật TV lên rồi nằm dài như không có xương trên sofa chơi game.
Mục Diên Nghi thường đè lên người cậu vào lúc này. Game đang ở giai đoạn quan trọng, Hạ Toại An không hài lòng đẩy anh ra, sờ phải cơ bụng săn chắc.
Lúc cần làm việc thì vẫn phải làm việc. Mặc dù có chút chây ì, Hạ Toại An vẫn để mặc cho ông chủ hành động. Ban đầu còn không kiên nhẫn, nhưng thường chỉ cần một nụ hôn là có thể khiến cậu mơ màng.
Cậu chỉ không quá ghét Mục Diên Nghi khi ở trên giường, nhưng cũng không quên khóc ướt gối và chửi rủa tổ tiên nhà Mục Diên Nghi trong lòng.
Sáng hôm sau khi Mục Diên Nghi đi làm, cậu vẫn còn đắp chăn ngủ say sưa. Thỉnh thoảng bị ai đó xách dậy sờ mó hai cái trước khi đi, cậu nhíu mày cuộn người lại như con sâu róm, vừa cuộn vừa chui vào trong chăn, giả vờ làm việc cho có lệ: “Tạm biệt chồng, chú ý an toàn, đi đường bình an.”
Thực sự không phải là lời nói may mắn cho lắm. Ánh mắt Mục Diên Nghi tối sầm lại, anh cúi xuống lôi Hạ Toại An ra khỏi chăn, cắn môi cậu như một hình phạt.
“Không có tình cảm sao có thể hôn được chứ?”
…
Gần đây tình cảm của Quách Tinh và bé yêu của cậu ta đã lên một tầm cao mới. Hai người hẹn gặp nhau vào dịp Tết. Cậu ta hỏi Hạ Toại An hôn là cảm giác gì, nếu kỹ năng hôn kém có bị Dâu Tây ghét không, rồi lại tò mò hỏi Hạ Toại An không có nền tảng tình cảm tại sao có thể hôn được.
Tại sao có thể hôn thì Hạ Toại An không biết, nhưng cậu biết môi của Mục Diên Nghi rất mỏng, trông có vẻ lạnh lùng, nhưng khi hôn lên lại rất mềm mại. Thỉnh thoảng mở mắt ra, có thể thấy anh kìm nén du͙© vọиɠ trong mắt, nhìn cậu mà không có biểu cảm gì.
Hạ Toại An cảm thấy Quách Tinh cũng là một tên ngốc, lạnh lùng nói với cậu ta: “Có bệnh thì đi chữa đi, cậu với trường học có nền tảng tình cảm à? Chẳng phải vẫn phải đi học sao?”