Chương 15: Quỷ tân lang

Nhưng, muốn cậu mang theo một cô bé, lại còn phải bảo vệ chặt chẽ, cậu cảm thấy mình không làm được.

“Không được.”

“Ngay cả vải vóc cũng không cần sao?” Người phụ nữ nắm thóp cậu, nói bằng một giọng rất nhẹ: “Con bé sẽ giúp anh.”

Vân Thính Châu nghe vậy thì do dự một chút, cũng không để ý hoàn cảnh xung quanh đang biến đổi. Tấm rèm giường vốn màu hồng đã bị thay thế bằng màu đỏ như máu, nhiệt độ cũng lập tức giảm đi mấy độ, vẻ mặt nhu nhược của cô ta trở nên lạnh lùng như được tôi độc.

Móng tay cô ta biến thành màu đỏ và còn đang từ từ dài ra, mái tóc cũng xõa xuống, chỉ nhìn cảnh tượng thôi cũng đã thấy một luồng khí tanh nồng của máu.

Nhưng ngay khoảnh khắc thanh niên ngẩng đầu, tất cả những biến đổi đều biến mất không dấu vết, người phụ nữ trước mặt vẫn là một vẻ dịu dàng, yếu đuối.

“Được, tôi đồng ý với cô.”

Vừa rồi Vân Thính Châu đã suy nghĩ, bà lão kia nói chỉ có cậu mới có thể lấy được tấm vải, hẳn là cũng biết tình hình ở đây. Dù có là điều kiện lớn đến đâu cậu cũng phải đồng ý, một con đường sống cũng đáng để liều chết một lần.

Huống chi, những sự tồn tại này hẳn cũng thuộc một phần của trò chơi, tồn tại tức là hợp lý.

“Tiểu Thất.” Người phụ nữ nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, gọi cô bé vào.

Tiểu Thất đã rình ở cửa từ lâu, động tác thuần thục không giống như lần đầu làm chuyện này. Vừa nghe thấy chị gái gọi, cô bé nhanh như chớp đã chạy vào.

“Đưa đồ cho anh ấy.”

Tiểu Thất chớp chớp đôi mắt vô tội, đưa miếng ngọc bội trong lòng bàn tay cho Vân Thính Châu.

Đó là một miếng ngọc trắng, bên trên điêu khắc một con phượng hoàng đang ngẩng đầu cất tiếng gáy, hơn nữa vô cùng sống động, giống hệt như con phượng hoàng đã thấy ở cổng thôn hôm đó.

“Phượng hoàng.” Vân Thính Châu nhận lấy ngọc bội, định hỏi mấy câu, lại bị Tiểu Thất cắt lời.

“Anh ngốc thật... Đây là con chim nhỏ!”

“Anh cầm ngọc bội đến chỗ bà Vương kia lấy vải, bà ấy sẽ cho anh.” Mặt mày người phụ nữ cong cong, nhìn về phía Tiểu Thất: “Dẫn anh ấy đi đi.”

Tiểu Thất nhận được mệnh lệnh, không vui bĩu môi, nhưng vẫn dẫn Vân Thính Châu đi.

Dọc đường đi cũng không gặp phải ai, thôn này yên tĩnh giống hệt như thôn cậu đã ở trước đó, nhưng so với trước đây thì khí hậu tốt hơn một chút.

Họ đi vòng vèo rồi dừng lại trước một căn nhà tranh xiêu vẹo. Trên mái nhà tranh có một cái lỗ lớn, nước mưa bất cứ lúc nào cũng có thể thấm vào, gió thổi qua cũng sẽ tan tác.

Mày Vân Thính Châu khẽ nhướng lên, cất bước tiến lên gõ cửa.

“Ai đó?” Một giọng nói đầy khí thế từ bên trong truyền ra.

“Đến lấy vải.”

Người trong nhà nghe thấy câu này liền không có tiếng động, qua một lúc lâu mới truyền đến tiếng bước chân: “Đồ đâu?”

Vân Thính Châu đưa ngọc bội qua khe cửa vào trong.

Sau đó, tiếng bước chân lại từ từ đi xa, một lát sau một đôi tay già nua đưa vải ra.

Vân Thính Châu còn chưa kịp ôm lấy tấm vải liền cảm giác có người níu lấy vạt áo mình. Đợi cậu nhận lấy vải xong, trước mắt bỗng xuất hiện một luồng sáng trắng chói lòa, cả người cậu bị một lực kéo cực mạnh lôi xuống, sau đó ngũ quan đều mất đi tri giác.

Chỉ trong vài giây, cậu đã rời khỏi thung lũng và cái thôn đó, một lần nữa trở về trước cửa nhà trọ. Nước vẫn đang tí tách rơi từ mái hiên xuống, khiến người phiền lòng.

“Anh ơi.”

Cậu nghe tiếng thì cúi đầu nhìn, là Tiểu Thất.

Biết ngay là vẫn mang theo mà.

“Ừm.” Cậu nhàn nhạt lên tiếng, vươn tay đẩy cửa ra, còn chưa kịp nói gì đã có một luồng gió mạnh ập vào mặt, đánh cho cậu một cái trở tay không kịp.

Để ý có Tiểu Thất ở đó, cậu không nghiêng người né đi, ngược lại còn đưa một tay ra đỡ.

“Rầm...”

Cậu bị lực phản làm lùi lại một bước nhỏ, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc.

“Lại tới nữa à?”

“Mới cách có mười lăm phút, sao thời gian càng ngày càng ngắn vậy!”

“Sớm biết thế đã không mở cái cửa rách đó, tao còn chưa muốn chết đâu...”

“Chờ đã.” Tống Bạc Lễ ngắt lời họ, nhíu mày hỏi thử: “Vân Thính Châu?”

Mọi người nghe vậy thì ngay lập tức nín thở, đến thở mạnh cũng không dám, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào người ở cửa.

Vân Thính Châu từ từ đặt chiếc ghế trong tay xuống, giọng rất nhạt “Ừm” một tiếng, tiếp theo khuôn mặt cậu xuất hiện.

Cô gái tóc bob nhẹ nhàng thở phào, rất vui mừng nói: “Tốt quá rồi!”

“Tốt quá rồi!”

Lại một giọng nói khác truyền đến, hoàn toàn sao chép lại giọng nói và ngữ điệu của cô, không một chút sai lệch.

“Đây... đây... là giọng của ai?”

“Đây là giọng của ai?”

Cả người Tiểu Thất trốn ở phía sau Vân Thính Châu, hai tay bưng khay, lặng lẽ đọc lại một câu, rồi sau đó cẩn thận ló ra nửa cái đầu, một đôi mắt mở rất lớn, bên trong tràn đầy vẻ lanh lợi, kỳ dị.

“Là em đó.”

Thanh âm này rất nhẹ, chỉ có người đứng gần mới nghe thấy.