Chương 13: Quỷ tân lang

Khe cửa có máu chảy ra?

Sao có thể.

“Mau xem đây là cái gì?” Giọng của cô gái tóc bob đột nhiên cao lên, la lớn.

Lực chú ý của Vân Thính Châu bị hấp dẫn qua bên đó.

Chỉ thấy tất cả đồ vật trong phòng đều bừa bãi lộn xộn, trên bàn và tủ quần áo còn rơi rụng mấy viên kẹo mừng, ánh nến sắp cháy hết.

Cô gái tóc bob ngồi xổm ở mép giường, dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ vào một chỗ nào đó dưới gầm giường, không giấu được sự sợ hãi trên mặt.

Nơi cô ấy chỉ có một dấu chân.

Một dấu chân máu.

Trông như là dấu chân của con gái, nhưng lại không giống với con gái bình thường, bởi vì nó rất nhỏ, như là bàn chân bị bó lại cố tình làm ra.

“Đây... đây là lại có người chết sao?” Cô gái tóc bob sợ đến mức chực chờ muốn khóc.

Tưởng Tri Hành nhíu mày nhìn, sau đó phân tích nói: “Nơi này không ít người, không phải người trong chúng ta.”

“Là một người phụ nữ, tôi không nhớ rõ dung mạo của cô ta.” Vân Thính Châu tiếp lời, nói: “Có điều, cô ta muốn tôi nói chuyện với cô ta.”

“Cái gì!”

“Mùng bảy tháng bảy tin vui đến gần...”

“Duyên tốt khó tìm quỷ thần đều tránh!”

Lời của Vân Thính Châu còn chưa nói xong đã bị Triệu Tĩnh ngắt lời.

“Sao cô biết?” Tống Bạc Lễ nhìn Vân Thính Châu một cái, hắn nhớ rõ nửa câu sau không phải câu này.

“Ngày hôm qua sau khi bị nước mưa đánh thức, chúng tôi phát hiện trên bàn có một tờ giấy màu hồng, bên trên có một hàng chữ đen, chính là hai câu mà tôi và anh Vân vừa đối đáp.” Triệu Tĩnh nhớ lại, nói.

“Các người cũng có?” Tống Bạc Lễ quay đầu nhìn về phía Tưởng Tri Hành cùng một thanh niên khác.

“Có.”

“Vậy, của anh Vân là câu này sao?”

“Không phải.” Vân Thính Châu có chút khó hiểu nói: “Là câu “duyên tốt khó tìm thần quỷ đều tránh” cơ.”

“Có gì khác nhau?” Một thanh niên khác mím môi, thân ở ngoài cuộc, đành phải nhờ người đối diện phân tích.

“Vị trí của “thần” và “quỷ” không giống nhau.”

Nếu tờ giấy là mỗi người đều có, vậy cái chết của Chu Đại Thành có thể liên quan đến chuyện này. Hắn ta có lẽ đã tiếp lời, nhưng vì đọc theo tờ giấy, trả lời sai nên mới mất mạng.

“Chuyện này sẽ quyết định sinh tử của chúng ta sao?”

Ngón tay của Vân Thính Châu vô thức vuốt ve cổ tay áo, sau một lúc lâu mới trả lời một câu: “Sẽ.”

Sáng sớm tinh mơ bị chuyện này làm cho phản ứng không kịp, mọi người cũng không có tâm trạng ăn cơm, ăn qua loa mấy miếng cho có rồi chuẩn bị ra cửa tìm vải vóc làm áo cưới.

Không đợi họ bước ra, cánh cửa nhà trọ đang mở không biết bị cơn gió lạnh nào từ đâu thổi tới “rầm” một tiếng, đóng lại.

Vân Thính Châu đứng ở cửa thử kéo nhưng không ra.

Ngay lúc họ không hiểu chuyện gì, một giọng nói khàn khàn đột ngột xuất hiện, dọa người ta giật nảy mình.

“Mấy người muốn đi đâu vậy?”

“Không phải đã hứa hôm nay sẽ ở lại nhà trọ, làm áo cưới cho tân nương sao?”

“Chẳng lẽ mấy người hối hận? Bây giờ mà hối hận, thì các người ai cũng đừng hòng sống sót đi ra ngoài.”

Cánh cửa bị đẩy ra, phát ra một tiếng “két” nặng nề. Bà lão từ từ từ bên ngoài bước vào, sắc mặt không mấy vui vẻ.

“Chúng con không có vải để may áo cưới, thưa bà.” Cô gái tóc bob mở to mắt, lí nhí nói.

Cũng không biết bà lão có nghe thấy không, nhưng sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi.

Bà ta dùng cây gậy gõ xuống đất, phát ra một tiếng “cộc” giòn giã, rồi từng bước một đi đến trước mặt Vân Thính Châu, dùng đôi mắt vẩn đυ.c nhìn chằm chằm cậu, rất lâu vẫn không nói lời nào.

Những người khác trong phòng đến thở mạnh cũng không dám, chỉ có Vân Thính Châu vẫn ung dung ngồi trước bàn, động tác châm trà uống nước liền mạch, trôi chảy.

“Cậu đi.”

Bà lão đột nhiên lên tiếng, đặt bàn tay loang lổ những vết đồi mồi lên bàn, kéo gần khoảng cách với thanh niên đối diện, nói với giọng điệu không cho phép phản đối: “Cậu đi tìm vải vóc, chỉ có cậu mới biết nó ở đâu.”

“Tôi không biết.” Vân Thính Châu ngước mắt nhìn bà ta, giọng nói lạnh nhạt.

Cứ ngỡ sau khi cậu nói ra những lời này, bà lão sẽ cho một chút gợi ý, nào ngờ bà ta lại trực tiếp thu tay về, nhẹ nhàng gõ hai cái xuống đất.

“Anh Vân!”

“Vân Thính Châu!”

Giữa những tiếng kêu kinh ngạc của mọi người, Vân Thính Châu bỗng nhiên biến mất tại chỗ.

“Anh ấy đi đâu rồi?” Tống Bạc Lễ nhanh chóng phản ứng, lại gần bà lão, giọng trầm thấp.

“Đi tìm vải may áo cưới.” Bà lão nhàn nhạt liếc hắn một cái, cả người toát lên một cảm giác nhẹ nhõm, vui vẻ: “Hôm nay trời mưa, các người cứ ở lại nhà trọ đi, có ra ngoài cũng chỉ có một con đường chết.”

Lúc Vân Thính Châu tỉnh lại lần nữa, cậu đang nằm trong một con suối nhỏ, cả người ướt sũng, trời còn đang mưa lất phất. Đôi mắt cậu bị nước mưa xối vào cay xè, không mở ra được, chỉ có thể cảm giác được có người đang đẩy mình, nhưng lực đẩy nhỏ đến mức có thể bỏ qua.