Lục Châu cảm giác có ai đó đang nhìn mình, không kìm được mà quay đầu lại nhìn về phía Lệ Nam Huyền.
Cậu thấy đối phương khẽ kéo bịt mắt xuống, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ đôi mắt sau lớp vải đen thì bịt mắt đã nhanh chóng bật trở lại.
Chuyện này khiến Lục Châu không khỏi nhớ đến tin tức mấy năm trước.
Khi đó từng có bài báo nhắc đến việc Lệ Nam Huyền thường mang bịt mắt.
Quân đội đưa ra lời giải thích là đôi mắt của hắn hoàn toàn không bị thương, còn lý do vì sao phải đeo bịt mắt thì họ không nói rõ, chỉ tuyên bố rằng cấp trên đã phê chuẩn cho Lệ Nam Huyền có thể mang bịt mắt trong mọi tình huống.
Lệ Nam Huyền khẽ xoa lên lớp bịt mắt, hỏi:
“Từ nhỏ em đã hay gặp xui xẻo sao?”
“Đúng vậy, xui đến mức làm người ta nghi ngờ cuộc đời này.”
Đôi mắt Lệ Nam Huyền hơi nheo lại, ánh nhìn thâm sâu.
Đúng lúc này, giọng Cốc Tố vang lên:
“Tiểu Châu, cậu lại qua đây thử một lần xem. Nếu vẫn không được thì tôi cũng hết cách rồi.”
“Cậu thử thêm lần nữa đi.”
Lệ Nam Huyền vỗ nhẹ lưng Lục Châu.
Lục Châu bỗng nhiên cảm giác cơ thể mình nhẹ nhõm hẳn.
Tiếp theo, mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi.
Chỉ mất khoảng một giờ là toàn bộ kiểm tra sức khỏe của Lục Châu đã hoàn tất, chỉ có điều phải đợi đến ngày mai mới có kết quả.
Xong việc cho Lục Châu, Cốc Tố lại tất bật chạy đi chăm sóc bệnh nhân khác.
Rời khỏi bệnh viện, Lệ Nam Huyền nhìn thời gian vẫn còn sớm, liền hỏi:
“Có muốn theo tôi về doanh trại xem thử không?”
Lục Châu đáp:
“Nếu anh không sợ vận xui của tôi khiến doanh trại gặp chuyện, súng ống nổ bậy, pháo đạn bay loạn, máy bay chiến đấu rớt xuống, thì tôi thật sự rất muốn đi xem.”
Lệ Nam Huyền bật cười, ánh mắt khẽ lướt qua quanh thân Lục Châu:
“Được rồi, lần sau tôi sẽ đưa em đi doanh trại. Hôm nay tôi dẫn em đến một chỗ khác.”
“Chỗ nào?”
Lệ Nam Huyền không nói, chỉ lái xe đổi hướng, tiến vào khu thành cũ, nơi tập trung nhiều ngôi nhà cổ.
Xe dừng lại trước một căn nhà sân rộng, phía trước là tòa nhà hai tầng cũ kỹ.
Lệ Nam Huyền cùng Lục Châu vừa bước xuống xe thì cánh cổng lớn đã mở ra từ bên trong, tiếp đó là tiếng cười sang sảng truyền đến.
“Ha ha, ta đoán thế nào con cũng đến.”
Một ông lão mặc áo dài trắng đi ra, mái tóc bạc trắng búi gọn ra sau, đôi mắt sáng ngời tràn đầy thần thái, gương mặt hiền hậu.
Nhìn kỹ thì ông có vài phần giống Lệ Nam Huyền.
Ngay khi bước ra, ông đã nhìn chằm chằm vào Lục Châu.
Lệ Nam Huyền cất tiếng gọi:
“Chào ông.”
“Ừ ừ.”
Lệ Nguyên Cương, em trai của ông nội Lệ Nam Huyền, vừa gật đầu vừa đi vòng quanh đánh giá Lục Châu, miệng liên tục khen:
“Tốt, tốt lắm! Đứa nhỏ này trông thật khôi ngô. Ta một chân đã bước vào quan tài rồi, vậy mà đến bây giờ mới được thấy một người tuấn tú thế này.”
Lục Châu cũng lễ phép gọi:
“Cháu chào ông.”
Lệ Nguyên Cương cười lớn:
“Cháu chính là Tiểu Châu phải không? Hôm qua ta nghe nhắc đến cháu rồi. Mau vào trong ngồi đi.”
Lệ Nam Huyền nói:
“Bọn cháu còn chưa ăn cơm.”
“Đã chuẩn bị sẵn cho các cháu rồi.”
Lệ Nguyên Cương dẫn bọn họ vào trong đại sảnh.
Một cô gái trẻ mặc sườn xám đang bày bát đũa trên bàn.
Lệ Nam Huyền gọi một tiếng:
“Cô.”
Lệ Phong Linh nhanh chóng đón tiếp:
“Ngồi xuống đi, đồ ăn sắp nguội rồi, mau ăn cơm thôi.”
Ngồi xuống, Lệ Nam Huyền hỏi Lệ Nguyên Cương:
“Nếu ông đã đoán được bọn cháu sẽ đến, vậy hẳn ông biết rõ mục đích của bọn cháu rồi?”
Lệ Nguyên Cương lắc đầu:
“Không biết.”
“Cháu…”
Lệ Nguyên Cương cắt lời:
“Có gì thì ăn xong hãy nói.”
Lệ Nam Huyền không nói thêm, chỉ vỗ nhẹ vai Lục Châu.
Lục Châu cảm thấy hơi khó hiểu.
Nhìn sắc mặt Lục Châu, Lệ Nguyên Cương bỗng nhiên trầm xuống, thần thái trở nên nghiêm túc.
Ông đứng dậy, nói với Lệ Nam Huyền:
“Đi, theo ta.”
Lệ Nam Huyền dặn Lục Châu:
“Em ngồi đây ăn cơm với cô, tôi đi một lát sẽ quay lại.”
“Vâng.”
Lệ Phong Linh cười hì hì, kéo ghế ngồi cạnh Lục Châu:
“Ta còn tưởng cả đời này chẳng bao giờ thấy cháu trai của ta chịu kết hôn. À đúng rồi, ta còn chưa giới thiệu, ta là Lệ Phong Linh, cô nhỏ nhất của Nam Huyền.”
“Cháu tên Lục Châu.”
Lệ Phong Linh đầy vẻ tò mò, ghé sát hỏi nhỏ:
“Cháu dâu tương lai, mau kể cho ta nghe xem, cháu và cháu trai của ta quen nhau thế nào? Làm sao mà cháu theo đuổi được nó?”
Lục Châu bật cười, hỏi lại:
“Tại sao lại cho rằng là cháu theo đuổi anh ấy, chứ không phải anh ấy theo đuổi cháu?”
“Trong mắt nó chỉ có quân đội, nếu không có ai theo đuổi, chắc nó sống độc thân cả đời.”
“Nếu cháu nói là anh ấy vừa gặp đã yêu, cô tin không?”
“Không thể nào.”
“Nhưng sự thật là chúng cháu mới gặp nhau hôm qua, sau đó anh ấy liền cầu hôn. Nếu cô không tin, lát nữa cứ hỏi Nam Huyền.”
Vài phút sau, Lệ Nam Huyền trở lại đại sảnh, gương mặt nghiêm nghị.