Lệ Nam Huyền đưa Lục Châu đến bệnh viện quân y lớn ở thủ đô, tìm đến văn phòng của bạn mình, bác sĩ Cốc Tố.
Cốc Tố đang xem hồ sơ bệnh án, vừa thấy bọn họ liền cười đứng dậy:
“Lệ thiếu tá, vì cậu mà sáng nay tôi bỏ hết cả công việc khác, đủ nể mặt cậu chưa? Tối nay nhất định cậu phải mời tôi ăn cơm đấy.”
Lệ Nam Huyền cười đáp:
“Hôm nay không tiện, lần sau tôi gọi cả A Triển với mấy người nữa cùng đi ăn.”
“Được thôi, dù sao cũng lâu rồi chúng ta chưa tụ tập. Mà nói đi, là ai có bản lĩnh lớn vậy, khiến cậu phải tự tay đưa đến bệnh viện kiểm tra?”
Vừa nói, ánh mắt Cốc Tố liền rơi xuống người đứng sau Lệ Nam Huyền.
Lệ Nam Huyền kéo Lục Châu lại gần, thẳng thắn giới thiệu:
“Bạn đời tương lai của tôi, Lục Châu.”
“À… thì ra là bạn đời tương lai của cậu, Lục Châu…”
Cốc Tố gật gù, nhưng ngay sau đó mới phản ứng lại, giật mình kêu to:
“Cái gì? Cậu nói gì cơ? Tôi nghe nhầm à? Cậu ta là bạn đời tương lai của cậu?”
Chuyện này quá bất ngờ, thật khó để tiêu hóa ngay lập tức.
Lệ Nam Huyền bình thản nói.
“Cậu không nghe nhầm đâu, sang năm chúng tôi sẽ kết hôn.”
Lục Châu liếc thấy bảng tên trước ngực Cốc Tố, đưa tay chào:
“Chào anh, bác sĩ Cốc.”
“Chào… chào cậu.”
Cốc Tố vẫn chưa tin nổi việc Lệ Nam Huyền có bạn đời, hơn nữa còn sắp kết hôn.
Vừa bắt tay vừa quay sang nói:
“Cậu giấu kỹ quá đấy, sắp kết hôn rồi mới đưa người đến cho tôi biết. A Triển với mấy người kia đã hay chưa?”
“Chưa, để lần sau tụ tập tôi nói.”
Cốc Tố cười hả hê:
“Tôi rất mong được xem phản ứng của bọn họ.”
Lệ Nam Huyền cong môi:
“Đừng lắm lời nữa, mau kiểm tra cho Tiểu Châu đi.”
“Được rồi, hai người theo tôi.”
Cốc Tố dẫn họ đến phòng xét nghiệm máu, tự mình lấy máu cho Lục Châu.
Nhưng lạ thay, tiêm mấy lần đều không trúng mạch.
Thấy cánh tay Lục Châu đã tím bầm, sắc mặt Lệ Nam Huyền ngày càng khó coi, giọng gắt gỏng:
“Cậu có biết lấy máu không đấy? Không được thì gọi bác sĩ khác đến.”
Sai một lần thì còn chấp nhận, chứ sai liên tiếp thì ngay cả thực tập sinh cũng không bằng.
Cốc Tố xoa trán, cau mày:
“Rõ ràng tôi đã canh đúng mạch, sao vẫn trượt?”
Anh làm bác sĩ gần mười năm, chưa từng gặp chuyện kỳ lạ thế này.
Lục Châu:
“…”
Cậu có thể nói với bọn họ là do vận xui của mình quấy phá không?
“Để tôi thử lần cuối.”
Lần này cuối cùng Cốc Tố cũng thành công, thở phào nhẹ nhõm.
Nếu còn trượt nữa, chắc bị bạn thân này đấm cho mấy cái mất.
Thật sự anh không ngờ một người vốn chẳng mấy khi để tâm chuyện gì như Lệ Nam Huyền, lại có ngày căng thẳng vì một người đến mức này.
Nhìn ánh mắt hắn lộ rõ xót xa, cứ như kim tiêm không phải đâm vào tay mà đâm thẳng vào tim hắn vậy.
Lệ Nam Huyền nắm lấy tay Lục Châu, dặn dò:
“Về nhà nhớ chườm nước ấm.”
Lục Châu gật đầu.
Cốc Tố đưa máu đi xét nghiệm, rồi dẫn họ làm các kiểm tra khác.
Nhưng thật không ngờ, máy móc liên tục trục trặc.
Người đến kiểm tra lại thì đều bình thường, chỉ riêng khi đến lượt Lục Châu, máy lại hỏng.
“Lạ thật.”
Cốc Tố đi vòng quanh cái máy, vẫn không hiểu nổi:
“Tiểu Châu à, xem ra máy móc trong bệnh viện này có ý kiến với cậu rồi.”
Lục Châu nhún vai, bất đắc dĩ:
“Từ nhỏ tôi đã vậy, mỗi lần đi kiểm tra là máy lại trục trặc. Riết rồi quen.”
Lệ Nam Huyền khẽ liếc cậu, và hắn nhận ra quanh cơ thể Lục Châu như bị phủ bởi một tầng sương đen nhàn nhạt.