“Cơ thể em vốn đã không khỏe, vậy mà còn quấn mỗi cái khăn tắm chạy ra nền tuyết, em không muốn sống nữa à?”
Lệ Nam Huyền mặt trầm xuống, ánh mắt dừng lại trên người quấn khăn tắm của Lục Châu.
Bị ánh mắt đó nhìn, mặt Lục Châu đỏ bừng, vội thu chân lại.
Khóe môi Lệ Nam Huyền khẽ nhếch, hắn nhanh chóng cởϊ áσ khoác màu lính trên người, phủ lên cơ thể Lục Châu, rồi đưa cậu trở về phòng.
Lục Châu thay đồ ngủ xong, thấy Lệ Nam Huyền vẫn còn đứng trong phòng mình thì hỏi:
“Trễ thế này rồi, anh còn không đi tắm rửa rồi ngủ sao?”
Lệ Nam Huyền chẳng buồn trả lời, chỉ dựa vào cửa nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn xanh vẫn lập lòe:
“Đêm nay em có gặp chuyện gì lạ không?”
“Không có.”
Lục Châu không định kể chuyện Lệ Nam Y sai người giả ma hù dọa, cũng như chuyện bị rình lúc tắm.
“Em không thấy đèn xanh bên ngoài rất kỳ quái à?”
Lục Châu gật đầu:
“Đúng là kỳ quái, đèn xanh vốn chẳng thích hợp để chiếu sáng. Ngày mai anh bảo chú Địch gọi người đổi thành đèn trắng đi.”
Lời nói hệt như đang bàn chuyện vặt vãnh, khiến Lệ Nam Huyền không nhịn được cười ra tiếng:
“Được.”
Lục Châu ngạc nhiên:
“Anh cười cái gì?”
“Không có gì.”
Lệ Nam Huyền kiềm chế nụ cười, nhưng ánh mắt đen sâu vẫn ánh lên tia vui vẻ.
Lục Châu ngáp một cái:
“Tôi muốn ngủ rồi.”
“Ngủ đi.”
Lệ Nam Huyền đóng cửa phòng lại, vừa cởϊ áσ ngoài vừa đi về phía giường.
Lục Châu lập tức tỉnh táo, trừng mắt:
“Anh định làm gì?”
Lệ Nam Huyền vô tội đáp:
“Đương nhiên là ngủ.”
“Anh không về phòng mình à?”
“Nơi này vốn là phòng của tôi.”
Nói xong, hắn dang tay ngã xuống giường, nhân tiện đè Lục Châu nằm dưới.
“Anh…”
“Hôm nay tôi mệt lắm rồi, có gì mai nói tiếp.”
Lệ Nam Huyền ôm chặt lấy cậu, nhắm mắt lại, vài giây sau đã vang lên tiếng thở đều đều.
Nhìn gương mặt hắn với quầng mắt xanh nhạt, Lục Châu không nỡ gọi dậy.
Cậu nhẹ nhàng kéo chăn phủ lên cả hai người, hoàn toàn không để ý khóe môi đối phương đang cong lên một nụ cười nhạt.
Đêm đó trôi qua yên bình.
Sáng hôm sau, khi Lục Châu tỉnh lại thì Lệ Nam Huyền vừa trở về sau buổi rèn luyện.
Ở nhà họ Lệ, việc ăn uống không quá khắt khe.
Ngày thường, không phải lễ tết thì bữa sáng hay bữa tối cũng không cần nhất định phải ăn chung.
Như tối qua, Nguyên Soái phu nhân sợ cậu cảm thấy gò bó nên cũng không gọi cùng ăn cơm.
Sáng nay cũng vậy, Lục Châu cùng Lệ Nam Huyền ăn sáng đơn giản ở Dương Môn Viện rồi cùng nhau ra ngoài.
Ngồi trên xe, Lục Châu hỏi:
“Anh định đưa tôi đi đâu?”
Lệ Nam Huyền nói thẳng:
“Ông nội tôi kể từ nhỏ em đã bệnh tật liên miên, ốm đau triền miên, suốt mười tám năm mới khá lên được chút. Hôm qua tôi đã hẹn một người bạn làm ở bệnh viện, hôm nay đưa em đi kiểm tra sức khỏe toàn diện.”
Lục Châu ngẩn ra, trong lòng dâng lên chút cảm động:
“Không cần đâu, trước đây tôi cũng từng làm kiểm tra toàn thân rồi, chẳng tra ra được nguyên nhân gì.”
Lệ Nam Huyền nhìn cậu, nghiêm giọng:
“Em không phải loại người sinh ra để bệnh tật.”
“Ý anh là sao?”
Lệ Nam Huyền không trả lời, chỉ đổi đề tài:
“Tôi nghe nói em vẫn luôn thi đại học, nhưng chưa bao giờ đỗ?”
Nhắc đến chuyện này, Lục Châu liền ấm ức.
Thành tích của cậu rõ ràng luôn đứng đầu cả khối, vậy mà mỗi lần thi đại học lại gặp sự cố: thì là trên đường xảy ra chuyện lỡ kỳ thi, nộp bài rồi không hiểu sao biến thành giấy trắng, hoặc đáp án bị ai đó sửa mất.
Cậu từng nghi ngờ có người âm thầm giở trò, cho người điều tra nhưng chẳng tìm ra dấu vết, cuối cùng chỉ biết đổ cho mình quá xui xẻo.
Từ nhỏ đến lớn, vận rủi cứ đeo bám: không thì gặp tai nạn xe cộ, không thì bị cướp trên đường, dần dần cũng quen.
“Đúng vậy, tôi thi tám năm rồi, vẫn chưa đỗ được ngôi trường đại học danh tiếng mà mình muốn.”
Thấy dáng vẻ ỉu xìu của cậu, Lệ Nam Huyền giơ tay xoa tóc cậu:
“Có tôi ở đây, tôi đảm bảo sang năm em sẽ thi đỗ đại học hàng đầu.”
Ánh mắt Lục Châu sáng lên:
“Thật sao?
Lệ Nam Huyền nhìn cậu, giọng đầy ẩn ý:
“Đợi đến khi em gả vào nhà họ Lệ, rồi sẽ biết thật hay giả.”
Lục Châu:
“…”