Đêm hôm sau, Lục Châu ở lại nhà Bàn Mạt ăn cơm, náo nhiệt đến gần mười giờ rưỡi mới rời đi.
Bước ra khỏi sân nhỏ, cậu chạm mặt đội tuần tra hộ vệ.
Bọn họ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy thương hại.
Lục Châu mồ hôi đầm đìa, rẽ vào sân của Dương Môn.
Trong sân chẳng có ai, cũng chẳng có đèn dầu, tối om tĩnh lặng.
Ngay lúc Lục Châu đi đến giữa sân, bất ngờ đèn dầu sáng lên.
Nhưng ánh sáng lại có màu xanh lục, khiến cả sân trông âm u, rùng rợn.
Lục Châu nhướng mày, nghĩ thầm: Chẳng lẽ Lệ Nam Y cố tình bày trò này để dọa mình bỏ đi khỏi nhà họ Lệ?
Như vậy thì quá trẻ con rồi.
Coi mình là con nít chắc?
Nghĩ trò này có thể dọa mình chạy à?
Ngay sau đó, hành lang vang lên những tiếng “bịch bịch”.
Lục Châu quay đầu nhìn sang phải, liền thấy một gã tóc tai rũ rượi, mặc đồ cổ trang, nhảy nhót trên hành lang như cương thi.
Hai tay gã ta cứng đờ giơ ra trước ngực, mắt toàn tròng trắng, trên miệng lại mọc hai chiếc nanh dài, sắc nhọn như răng thú, trông cực kỳ đáng sợ.
Cương thi kia phát hiện có người đang nhìn, liền dừng bước, chậm rãi quay đầu, phun ra một luồng khí trắng đυ.c.
Lục Châu cau mày, bực bội nói:
“Ngậm một hơi lớn trong miệng như thế, không sợ bị sặc chết à?”
Cương thi:
“…”
Lục Châu tiếp tục đi tới.
Bất ngờ, từ đình bên trái lóe lên một bóng trắng như tia chớp, nhanh đến mức khiến cậu tưởng mình hoa mắt.
Cậu quay sang nhìn, chẳng thấy người đâu, chỉ thấy trên bàn đá đặt một ván cờ tướng chưa đánh xong.
Đúng lúc đó, một quân “tốt” tự động nhích lên một bước.
Lục Châu cầm quân cờ lên xem xét, chẳng thấy gì lạ, lại đặt về chỗ cũ.
Vừa xoay người, trong sân liền vang lên tiếng hét.
Con cương thi khi nãy không biết từ lúc nào đã lao tới, há cái miệng hôi hám muốn cắn cậu.
Lục Châu giật mình, vội tung một cú đấm thẳng vào mặt nó.
“Phịch” một tiếng, cương thi bị đánh bay ra ngoài, ngã lăn xuống đất.
Lục Châu ngẩn người nhìn nắm tay mình: Khi nào mà sức mình lại mạnh đến mức một cú đấm có thể hất người ta bay hơn bảy mét thế này?
“Đau, đau quá… Á… răng nanh của ta… răng của ta bị gãy mất rồi à?”
Cương thi kêu thảm, không tin nổi Lục Châu không chỉ đánh đau nó, mà còn làm gãy mất cái nanh nhọn nhất.
Thấy đối phương vẫn ngồi dậy nói chuyện được, Lục Châu chắc mẩm cơ thể nó chẳng sao.
Cậu bước lại, tức giận đập nhẹ một cái lên đầu đối phương:
“Còn dám giả ma giả quỷ hù dọa tôi nữa không?”
“Đau… đau quá…”
Cương thi ôm đầu rêи ɾỉ.
“Còn giả vờ nữa hả?”
Lục Châu lại gõ thêm mấy cái, không hề dùng lực, nhưng đối phương vẫn kêu oai oái:
“Đừng đánh, đừng đánh mà!”
Lục Châu thu tay lại, hỏi:
“Sau này còn dám giả ma hù dọa người khác nữa không?”
Cương thi ấp úng:
“Ta vốn là thật, đâu có giả...”
Lục Châu vừa nhấc tay định đánh tiếp, cương thi sợ xanh mặt, vội vàng sửa miệng:
“Không giả, không giả! Ta không dám nữa, không dám dọa ngươi nữa.”
“Cút đi.”
Cương thi ôm mồm, nhảy nhót bỏ chạy.
“Đúng là chuyên nghiệp, bị lật tẩy rồi mà vẫn còn cố giả.”
Lục Châu hừ lạnh, quay về phòng bật đèn điện sáng ấm, kiểm tra một lượt, chắc chắn không có ai ẩn nấp trong phòng để dọa mình, rồi mới vào phòng tắm.
Nhưng càng tắm càng thấy lạnh, rõ ràng nước là nước nóng, vậy mà không khí quanh người lại lạnh buốt, khiến cậu run cầm cập.
“Sao lại lạnh thế này?”
Lục Châu vội tắt nước, quấn khăn tắm quanh người.
Đúng lúc này, cửa sổ phát ra tiếng kẽo kẹt.
Cậu quay đầu nhìn, chỉ thấy trong khe hở cửa sổ ló ra một con mắt đen ngòm, chảy máu ròng ròng.
“Mẹ kiếp, dám rình tôi tắm à!”
Cậu lập tức đẩy cửa sổ ra, nhưng chẳng thấy ai.
Nhảy ra ngoài, cậu tìm quanh bốn phía cũng không thấy người, trên nền tuyết cũng chẳng có dấu chân.
“Chẳng lẽ chạy trên nóc nhà?”
Vừa ngẩng đầu nhìn mái ngói, cậu vừa lùi lại, không ngờ đυ.ng phải một khối thịt rắn chắc như bức tường.
Trong lòng giật thót, cậu xoay người tung cước quét mạnh.
Đối phương nhanh chóng chụp lấy cổ chân cậu, lạnh giọng hỏi:
“Em đang làm gì vậy?”
Lục Châu định thần nhìn lại, thì ra là Lệ Nam Huyền.