Bốn ông lão kia vừa nghe đến hai chữ “kết hôn” liền đồng loạt quay đầu nhìn họ, cùng nhau mỉm cười với Lục Châu.
Không hiểu sao, nụ cười ấy lại khiến cậu lạnh sống lưng.
Người nhà họ Lục không ngờ buổi xem mặt lại thuận lợi đến thế.
Lệ Nam Huyền chỉ thoáng liếc một cái đã chọn trúng Lục Châu, không những thế còn chủ động giữ cậu ở lại nhà họ Lệ để bồi dưỡng tình cảm.
Ngay cả ngày cưới cũng định sẵn, nhanh đến mức chẳng khác nào một giấc mơ.
Ra khỏi nhà họ Lệ, ông cụ Lục không nhịn được mà cảm thán:
“Đúng là dòng dõi nhà binh, đến việc cưới hỏi cũng dứt khoát như sấm chớp.”
Lục Châu:
“...”
Ngay cả bản thân cậu cũng thấy chuyện này hoang đường.
Cậu còn chưa kịp nói lời từ chối thì đã bị giữ lại.
Dĩ nhiên, cậu cũng có ý định thử tìm hiểu Lệ Nam Huyền, bằng không đã chẳng gật đầu đồng ý.
Bà cụ Lục nắm tay cậu, dịu dàng hỏi:
“Tiểu Châu, có cần bà chuẩn bị thêm đồ dùng mang đến cho con không?”
Lệ Nam Huyền liền đáp:
“Chuyện ấy để con lo, bà nội không cần bận tâm.”
Bà cụ lập tức nở nụ cười, trong lòng càng thêm hài lòng với cháu rể tương lai này.
Lục Châu nhìn tài xế và người ngồi ghế phụ, rồi chậm rãi nói:
“Con muốn để Bàn Thủy và Bàn Mạt ở lại cùng con.”
Bàn Thủy và Bàn Mạt là anh em sinh đôi, từ nhỏ đã lớn lên bên Lục Châu, vừa là bạn vừa là vệ sĩ, tình cảm gắn bó chẳng khác nào anh em ruột thịt.
“Chuyện này...”
Bà cụ thoáng do dự, sau đó quay sang nhìn Lệ Nam Huyền.
Dù sao trong phủ toàn là quân nhân, bà không tiện quyết định cho người ngoài ở lại.
Nếu có chuyện gì xảy ra, nhà họ Lục khó lòng gánh nổi.
Nhưng nếu Lệ Nam Huyền đồng ý thì lại khác.
Ánh mắt hắn lướt qua hai chàng trai trong xe, khóe mắt thoáng sáng lên:
“Được, cứ để họ ở lại bầu bạn với Tiểu Châu.”
Thế là Bàn Thủy và Bàn Mạt xuống xe, còn tài xế thì lái xe về.
Lệ Nam Huyền dặn dò Lục Châu:
“Hôm nay tôi vội về nên nhiều việc chưa kịp sắp xếp. Giờ tôi phải trở lại quân khu giải quyết công việc, chắc tối muộn mới về. Em có gì cần thì cứ nói với chú Địch quản gia nhà chúng tôi, ông ấy sẽ lo chu toàn.”
Lục Châu gật đầu:
“Được, tôi biết rồi.”
Lệ Nam Huyền đặt chân lên chiếc xe việt dã quân dụng.
Trước khi đi, hắn bất ngờ vòng tay kéo cổ Lục Châu, cúi xuống khẽ chạm một nụ hôn lên đôi môi lạnh lẽo kia.
Lục Châu:
“...”
“Gặp lại sau.”
Hắn nhìn gương mặt còn đang sững sờ kia, khóe môi khẽ nhếch.
Nói xong liền đóng cửa xe, phóng đi.
Chiếc xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Bàn Mạt lập tức trêu chọc:
“Nụ hôn của Lệ thiếu tướng có phải ngọt lắm không?”
Lục Châu khẽ đưa tay chạm môi:
“Anh ta chỉ lướt qua thôi, tôi còn chưa kịp cảm nhận gì.”
Bàn Mạt cười ha hả:
“Không sao, sau này cơ hội còn nhiều mà.”
Bàn Thủy cũng bật cười:
“Ông cụ với cha mẹ cậu đúng là lợi hại. Ngay cả Lệ nguyên soái, nhân vật lớn như vậy mà cũng thuyết phục được, để ông ta đồng ý cho hai người xem mặt.”
Lục Châu khẽ nói:
“Thật ra tôi cũng bất ngờ, không ngờ cha lại tìm đến được nhà họ Lệ.”
Bàn Mạt khoác vai cậu, cười gian:
“Nói thật đi, cậu chịu đến đây xem mặt, có phải vì cậu cũng có chút cảm tình với Lệ thiếu tá? Bằng không, chỉ dựa vào vài lời của ông cụ và cha mẹ, cậu đâu dễ gì đồng ý?”
Lục Châu chỉ mỉm cười, không phủ nhận.
Bàn Mạt lập tức trợn mắt:
“Không lẽ... cậu thật sự thích Lệ thiếu tá? Vậy cậu để ý anh ta từ khi nào? Đừng nói là... từ mấy năm trước...”
Ánh mắt Lục Châu sắc lạnh lướt qua, khiến Bàn Mạt lập tức câm bặt.
Bàn Thủy thấp giọng nhắc nhở:
“Từ nay đừng nhắc lại chuyện mấy năm trước.”
Bàn Mạt gật đầu lia lịa.
Lục Châu xoay người:
“Đi thôi, vào nhà.”