Chương 39: Làm pháp sự (3)

Trong quân, một khi đã kết hôn thì hiếm khi ly hôn.

Vì vậy, tuy không thích Lục Châu, Lam Nhược Nhiễm vẫn phải chấp nhận sự thật cậu là bạn đời của con trai mình.

Đã là người nhà, bà ta không cho phép kẻ khác coi thường, bởi nếu ai chê cười Lục Châu cũng tức là chê cười bà.

Thế nên, dù không ưa, bà cũng chỉ cho phép bản thân mình ghét bỏ, chứ tuyệt đối không để người khác có cơ hội.

“Thật ra, phu nhân cũng không hiểu rõ mấy việc này, chỉ có thể giúp được vậy thôi.”

Quản gia nói thêm.

“Vậy nhờ chú thay tôi cảm ơn bà ấy.”

Lục Châu mỉm cười.

“Chúc cậu thuận lợi.”

Quản gia tiễn họ lên xe.

Trên đường, Lục Châu và mọi người tranh thủ chợp mắt, chỉ có Ông lão háo hức ngó nghiêng, vui mừng khôn xiết vì thật sự đã thoát khỏi Dương Môn Viện.

Ba tiếng sau, xe đến chân núi Đạo Thiên Quán.

Ngẩng đầu nhìn lêи đỉиɦ núi cao vời vợi, nơi có ánh đèn đỏ rực sáng, Ông lão xúc động không thôi.

Bọn họ thay đồ mới Lam Nhược Nhiễm chuẩn bị.

Áo khoác dài cổ phong, quần ống rộng, mặc vào trông cũng ra dáng đại sư.

Nhìn ngọn núi hơn ngàn mét trước mặt, Lục Châu quỳ xuống trước Ông lão:

“Để tôi cõng ông lên.”

“Chân ta không sao, ta tự đi được.”

Ông hăng hái chạy về phía bậc thang.

Người giữ cửa vội gọi:

“Cụ ơi, chưa tới giờ thắp hương, cụ không thể lên núi!”

Lục Châu đưa thiệp mời ra, lập tức được cung kính dẫn đường.

Bậc thang tuy nhiều nhưng rộng và thoải, đi không mấy mệt.

Vừa lên đến cổng lớn của Đạo Thiên Quán, còn chưa kịp thở, đã có người vội chạy tới:

“Là khách của Lệ gia phải không? Mau, mau lên trực thăng!”

Họ còn chưa hiểu chuyện gì, đã bị đẩy lên máy bay.

Bàn Mạt chắp tay cầu khẩn:

“Mong thiếu gia nhà ta đừng lên cơn bệnh máy bay, kẻo vài giây sau cả bọn toi đời.”

Lục Châu cạn lời.

Bàn Thủy hỏi đại sư đi cùng:

“Không phải mời chúng tôi dự “nói chuyện” sao? Sao lại lên trực thăng?”

Đại sư giải thích:

“Hai tháng nay, miền Bắc tuyết rơi liên miên, nhiều thành phố bị tê liệt, dân chúng khổ sở. Chúng tôi định làm lễ cầu trời dừng tuyết. Nhưng không ngờ hôm qua lại có trận bão tuyết trăm năm mới có, càng nghiêm trọng hơn. Người dân bị nhốt trong nhà, cứu viện không vào được. Quan chủ chúng tôi cho rằng phải đến tận nơi làm pháp sự mới hiệu quả, nên đã mượn trực thăng quân dụng. Quan chủ cùng các đạo quán khác đã đi trước, giờ đến lượt các vị.”

Bàn Thủy bắt lấy trọng điểm:

“Ý là mời chúng tôi đi làm pháp sự?”

“Đúng vậy.”

Đại sư gật đầu.

Lục Châu:

“…”

Cậu thì biết làm cái quái gì gọi là pháp sự chứ!

Hai bà cô nhà họ Lệ quả nhiên không “tốt đẹp” gì.

Cậu vốn tưởng đi dự “nói chuyện” chỉ cần ngồi xem người ta làm là xong, nào ngờ còn phải tự làm.

Lại nghĩ, nhà họ Lệ vốn là dòng dõi quân nhân, tại sao Đạo Thiên Quán lại mời họ đi làm pháp sự?

Chẳng lẽ họ từng học qua?

Bàn Mạt vỗ vai cậu thông cảm:

“Mau tranh thủ lúc chưa tới Bắc Bộ, lấy điện thoại tra cách làm pháp sự đi.”

Ông lão bên cạnh “xì” một tiếng, cười hả hê.

Bàn Thủy và Bàn Mạt tưởng tượng cảnh Lục Châu làm pháp sự, cũng bật cười không nhịn nổi.

Lục Châu gục đầu, mặt mũi chán nản:

“Tôi chỉ muốn yên tĩnh thôi…”