Chương 34: Thiệp mời (1)

Lục Châu trên đường quay về nhà họ Lệ liền kể hết chuyện bát tự của mình cùng tin tức nghe được ở nhà họ Lục cho Lệ Nam Huyền.

Đến cổng lớn nhà họ Lệ thì đã hơn năm giờ chiều.

Sau khi trả tiền taxi bước vào, cậu liền nghe thấy có người gọi:

"Tiểu Châu phải không?"

Lục Châu quay đầu lại, thấy hai người phụ nữ trung niên ăn mặc thời thượng, trang điểm sang trọng, đang cười tươi tiến lại gần.

Cậu ngạc nhiên đáp:

"Tôi là Lục Châu, không biết hai vị là…?"

Người phụ nữ mặc áo khoác đỏ mỉm cười nói:

"Ta là thím hai của Nam Huyền, còn đây là thím ba. Nghe nói năm sau Nam Huyền với cháu sẽ làm tiệc mừng, nên bọn ta đặc biệt tới chính viện xem thử."

Lục Châu lễ phép chào:

"Chào thím hai, thím ba."

Thím ba cười hiền hậu:

"Tiểu Châu tuấn tú, nho nhã thật, chẳng trách Nam Huyền vừa nhìn đã ưng. À đúng rồi, ta nghe nói sáng nay cháu với Nam Huyền đi Cục Dân Chính đăng ký kết hôn?"

Lục Châu thoải mái cười:

"Đúng vậy, từ hôm nay trở đi, cháu với Nam Huyền chính thức là vợ chồng."

Thím ba vui vẻ:

"Chúc mừng hai đứa trước nhé. Mong hai con sống đầu bạc răng long, đồng lòng trọn đời, hạnh phúc mãi mãi."

"Cảm ơn thím."

Thím hai cũng cười chúc phúc, rồi lấy ra một phong thư mời kiểu cổ đưa cho Lục Châu:

"Tiểu Châu, đây là thiệp mời Đạo Thiên Quán gửi tới. Ba ngày nữa họ sẽ tổ chức một buổi “nói chuyện” ở quán, mời riêng người nhà họ Lệ đến dự."

“Nói chuyện”?

Lục Châu thấy khó hiểu. Một bên là đại sư, một bên là nhà binh, hai nghề chẳng liên quan, sao Đạo Thiên Quán lại mời nhà họ Lệ đi dự “nói chuyện”?

Cậu nghĩ mãi vẫn thấy kỳ lạ.

Thím hai giải thích:

"Lẽ ra phải là mẹ tham gia, tức là bà nội cháu, nhưng tuổi bà đã cao, sức khỏe không còn chịu nổi chuyện đi lại nhiều. Hơn nữa, bà đã trao lệnh quân cho cháu. Cháu bây giờ mới là người đứng đầu nhà họ Lệ, về sau những chuyện như thế này cứ để cháu đi. Nếu có gì không rõ, có thể đến hỏi bọn ta hoặc bà nội cũng được."

Lục Châu gật đầu.

"Vâng."

Trong lòng thì thắc mắc đủ thứ: “Nói chuyện” rốt cuộc là gì? Có cần chuẩn bị quà không? Đến Đạo Thiên Quán thì tìm ai?

Cậu không hỏi ngay mà định về tìm hiểu kỹ rồi tính sau.

Thím hai và thím ba từ biệt, đi được một đoạn, thím ba liền hỏi:

"Chị hai, vừa rồi rõ ràng mẹ dặn chúng ta đưa Tiểu Châu đi cùng, sao chị lại để nó tự đi? Nhỡ nó gây chuyện mất mặt nhà họ Lệ, biết ăn nói sao với mẹ?"

Thím hai trợn mắt:

"Đây vốn là việc trong nhà, để nó đi một mình mới đúng. Hơn nữa mẹ đã nói, nếu chúng ta không phục nó làm người đứng đầu, có thể tự mình thử thách nó. Bây giờ chính là lúc thử thách. Nếu ngay cả ải nhỏ này mà nó cũng không vượt qua, thì làm sao có thể thay mặt nhà mình mà đối mặt với các bậc bề trên khác?"