Chương 33: May mà nó đã “gả” ra ngoài

Lục Châu trở về nhà họ Lục, đám người làm đang quét dọn trong sân.

Bà Vương vừa thấy cậu trở về, giống như gặp lại cháu ruột, mặt đầy thương yêu, vội vàng đón ra:

“Tiểu Châu, con về rồi à, phu nhân với bà cụ đang chờ con trong phòng khách để ăn cơm trưa đấy.”

Lục Châu cười hỏi:

“Bữa trưa nay là gọi đồ ăn nhanh hả?”

Bà Vương bật cười:

“Không phải, không phải, toàn là món con thích ăn.”

“Vậy thì con có lộc ăn rồi.”

Lục Châu đi vào phòng khách, thấy trong phòng được dọn dẹp sạch bong, chỉ để lại một bộ sô pha đắt tiền mới mua đặt ở giữa.

Cậu ngẩng đầu gọi:

“Ông, bà, mẹ, con về rồi.”

“Con trai, con về rồi, mẹ nhớ con muốn chết.”

Khương Hoàn là người đầu tiên chạy xuống, ôm chầm lấy cậu, mừng rỡ nói:

“Tốt quá, tốt quá, không bị gầy đi, sắc mặt còn hồng hào, chứng tỏ ở nhà họ Lệ sống cũng không tệ. Đúng rồi, Bàn Mạt với Bàn Thủy đâu? Sao không đi cùng con? À, mà hôm nay sao con ăn mặc trang trọng thế?”

Lục Châu đáp:

“Hôm nay con với Nam Huyền đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn, nên con mới mặc chỉnh tề một chút.”

“Thật hả?”

Khương Hoàn vui mừng reo lên:

“Các con đăng ký kết hôn rồi? Thật sự quá tốt! Nhìn thấy hai đứa ổn định rồi, chúng ta cũng yên tâm. Nhưng sao nó không cùng con về?”

“Hôm nay anh ấy bận việc ở đơn vị, không đến được.”

Khương Hoàn nghe vậy hơi tiếc nuối.

Lục Thế Nham từ trên lầu đi xuống:

“Tiểu Châu, chờ khi nào Lệ thiếu từ đơn vị về, con dẫn cậu ấy đến nhà mình ăn một bữa cơm.”

“Vâng ạ.”

Ngay sau đó, Thạch Nhân cũng theo xuống, thấy cháu trai khí sắc hồng hào, ông cười hài lòng:

“Hôn sự này quả nhiên là đúng đắn.”

Lục Thế Nham cũng vui mừng vì cháu trai sống tốt, liền bảo bà Vương chuẩn bị ăn cơm.

Cha Lục Châu, Lục Thương Đồng cùng hai chị gái, hai em trai của cậu đều bận làm việc ở công ty, nên buổi trưa thường không về, vì thế bữa cơm chỉ có bốn người.

Sau khi ăn xong, Lục Châu liền hỏi Khương Hoàn xin ngày tháng năm sinh cụ thể của mình.

Khương Hoàn hơi ngẩn ra:

“Con cần ngày sinh giờ sinh làm gì?”

Lục Châu nói:

“Nhà họ Lệ muốn. Họ nói vì con với Nam Huyền sắp kết hôn nên cần ngày giờ sinh để tính toán.”

Khương Hoàn với Thạch Nhân nhìn nhau, ánh mắt rồi cùng hướng về phía Lục Thế Nham.

Lục Thế Nham đứng dậy:

“Để ta lấy cho con.”

Sau khi ông đi, Lục Châu liền tranh thủ bắt chuyện với mẹ và bà, hỏi có mấy người biết rõ chuyện năm đó.

Khương Hoàn và Thạch Nhân không nghĩ nhiều, liền kể lại.

Năm đó khi Khương Hoàn sinh Lục Châu, là mời bác sĩ về nhà đỡ đẻ.

Ngoài người nhà họ Lục, chỉ có cha mẹ Khương Hoàn có mặt.

Họ hàng bên ngoại thì đến tận ngày hôm sau mới kịp chạy đến.

Lục Châu nghe xong, biết được điều mình muốn, rồi lấy cớ có việc phải quay lại nhà họ Lệ, không ở lại ăn cơm tối nữa, vì sợ buổi tối ông bà phải gọi đồ ăn nhanh.

Sau khi cậu đi, Khương Hoàn liền lo lắng hỏi Lục Thế Nham:

“Ba, ba thật sự đưa ngày giờ sinh của Tiểu Châu cho nhà họ Lệ sao?”

Lục Thế Nham trầm giọng:

“Con cũng từng đến nhà họ Lệ, biết gia đình ấy không đơn giản. Với tình huống của Tiểu Châu, con nghĩ có thể giấu nổi đôi mắt họ sao? Tưởng chỉ cần đưa bừa một ngày giờ sinh là qua mắt được họ à?”

Thạch Nhân vỗ nhẹ tay Khương Hoàn an ủi:

“Nhà họ Lệ vốn là gia đình quân nhân ngay thẳng, tuyệt đối sẽ không làm chuyện bất lợi cho Tiểu Châu. Con cứ yên tâm.”

Khương Hoàn gật gật đầu.

Bất ngờ, “rầm” một tiếng, bốn chân chiếc sô pha trong phòng khách tách ra, sụp xuống.

Ba người đang ngồi trên đó giật mình suýt phát bệnh tim.

Khóe miệng Lục Thế Nham giật giật:

“Vừa rồi Tiểu Châu có ngồi lên cái sô pha này không?”

Khương Hoàn vẫn còn run:

“Đúng vậy, nó vừa ngồi qua.”

Thạch Nhân thở dài:

“Tôi nhớ rõ cái sô pha này được bảo hành một năm, đúng không?”

“Để con gọi điện cho họ đến sửa.”

Khương Hoàn vội vàng đứng dậy đi tìm số điện thoại bảo hành.

“Lần sau mua đồ nội thất, đồ điện trong nhà, phải mua thêm mấy năm bảo hành mới được.”

Lục Thế Nham được người làm đỡ dậy, lẩm bẩm:

“May mà nó ‘gả’ ra ngoài rồi, bằng không nhà họ Lục chúng ta có nhiều tiền đến đâu cũng chẳng đủ mua lại đồ đạc.”

Người làm:

“…”