Sáng hôm sau, chưa đến 7 giờ, Lục Châu đã bị gọi dậy ăn sáng, sau đó thay đồ chỉnh tề rồi rời khỏi Dương Môn Viện.
Khi hai người chuẩn bị bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Lệ, quản gia vội vã chạy theo:
“Thiếu gia, không hay rồi, phu nhân ngất xỉu!”
“Ông nói với bà ấy, chờ tôi đăng ký kết hôn xong sẽ về thăm. ”
Lệ Nam Huyền chẳng hề lo lắng, bình thản kéo tay Lục Châu rời khỏi nhà họ Lệ.
Quản gia:
“…”
Lục Châu lo lắng hỏi:
“Nam Huyền, anh thật sự không về xem mẹ anh sao?”
Lệ Nam Huyền bật cười, khẽ than:
“Bà ấy giả vờ đấy.”
Lục Châu ngẩn người:
“Hả?”
“Bà ấy biết hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn. Muốn ngăn cản nhưng sợ không thuyết phục nổi tôi, nên cố tình giả ngất để giữ chân tôi.”
Lục Châu nghe xong, không biết nói gì, chỉ im lặng.
Việc hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới đã có từ hơn mười năm trước, nhưng đến nay vẫn còn nhiều người thuộc thế hệ trước không chấp nhận được.
Giống như Lam Nhược Nhiễm phản đối con trai mình lấy đàn ông, hay những người vốn dĩ không ưa hôn nhân đồng giới, vì vậy chuyện bà ấy không thể chấp nhận ngay thì cũng chẳng có gì lạ.
Lệ Nam Huyền liếc nhìn Lục Châu:
“Chờ sau khi em kết hôn với tôi, bà ấy sẽ dần dần thích em, rồi sẽ biết em là người tốt.”
Lục Châu biết hắn chỉ đang an ủi mình, liền gật đầu, lấy điện thoại ra:
“Để em gọi cho mẹ nói chiều nay em sẽ về, kẻo em quay về nhà mà không có ai ở đó.”
Điện thoại vừa thông, Khương Hoàn đã hỏi ngay tình hình của Lục Châu ở nhà họ Lệ:
“Con trai, mấy hôm nay ở nhà họ Lệ có quen không? Có ăn ngon, ngủ ngon không? Lệ thiếu đối xử với con thế nào?”
“Đều ổn cả, mẹ đừng lo.”
Lục Châu không muốn để họ quá lo lắng:
“Chiều nay con về nhà một chuyến.”
“Con về nhà á?”
Khương Hoàn hét lên đầy kinh ngạc.
“Ừ.”
Ngay sau đó, Lục Châu nghe thấy mẹ mình la to trong điện thoại:
“Bà Vương, Tiểu Châu sắp về, mau gọi mọi người trong nhà đem hết đồ quý giá cất đi, chuyển ra chỗ an toàn bên ngoài, nhanh lên, nhanh lên…”
Trong điện thoại vang lên một trận náo loạn:
“Trước tiên thu hết mấy đồ dễ vỡ, rồi gói ghém tranh chữ với vài đồ cổ, sức phá hoại của Tiểu Châu mạnh quá, tốt nhất bếp điện, bếp ga cũng đừng dùng, tôi sợ nổ tung. Tối nay nấu cơm ngoài sân bằng bếp củi đi… thôi thôi, gọi đồ ăn nhanh cho chắc!”
Lục Châu:
“…”
Giọng của Khương Hoàn vốn to, nên ngồi cạnh Lục Châu, Lệ Nam Huyền cũng nghe rõ mồn một.
Hắn cười khẽ:
“Trước kia lúc em còn ở nhà, mấy món đồ quý giá đều cất ở đâu thế?”
Lục Châu ngượng ngùng nói:
“Trừ căn biệt thự là có giá trị, trong nhà hầu như không có đồ gì quý. Nội thất cũng bình thường thôi, bộ bàn ghế trong phòng khách còn kém xa bàn ăn trong viện của anh. Nhiều người đến nhà ông nội em bàn chuyện làm ăn, còn tưởng nhà em cực kỳ tiết kiệm. Với cả bà Vương nữa, lần nào cũng tranh thủ làm cơm xong trước khi em tan học, để tránh em về rồi xảy ra đủ thứ rắc rối.”
Nghe xong, Lệ Nam Huyền càng cười lớn hơn.
Hắn đã nhờ cục trưởng Cục Dân Chính sắp xếp từ hai hôm trước, nên thủ tục đăng ký kết hôn diễn ra cực kỳ thuận lợi.
Chỉ mất nửa tiếng, hai người đã cầm trên tay tờ giấy chứng nhận hôn nhân đỏ chót.
Lục Châu vui sướиɠ đến nỗi cười ngây ngô:
“Chúng ta kết hôn rồi, chúng ta thật sự kết hôn rồi!”
“Ừ, đúng thế, chúng ta kết hôn rồi.”
Lệ Nam Huyền mừng rỡ vuốt ve tờ giấy chứng nhận, chạm nhẹ vào tấm ảnh chụp chung, rồi lại lướt qua cái tên “Lục Châu” bên cạnh danh nghĩa bạn đời, mỉm cười:
“Cuối cùng cũng được kết hôn với em.”
Trong giọng nói ấy ẩn chứa nỗi mong chờ đã từ rất lâu, như thể từ trước kia hắn đã luôn muốn được lấy Lục Châu.
Lục Châu cũng khẽ chạm vào tên của Lệ Nam Huyền, đáp lại với ý nghĩa riêng:
“Ừ, cuối cùng cũng kết hôn với anh.”
Hai người nhìn chằm chằm tờ giấy chứng nhận suốt vài phút mới dần có cảm giác thật sự mình đã trở thành vợ chồng.
Lệ Nam Huyền cẩn thận cất giấy đi:
“Trưa nay tôi phải chạy về quân khu, không có thời gian đưa em về nhà họ Lục, em tự bắt xe nhé, được không?”
Lục Châu gật đầu:
“Anh cứ lo việc đi, không cần đưa em.”
“Có lẽ tôi sẽ bận khoảng một tuần mới về được. Chuyện trong nhà họ Lệ nhờ em sắp xếp giúp. Đúng rồi, từ hôm nay em chính là người nhà họ Lệ, đến lúc đó…”
Ánh mắt Lệ Nam Huyền thoáng sâu xa:
“Một số quy tắc trong nhà, em sẽ phải tuân theo.”
Lục Châu hỏi:
“Quy tắc gì?”
“Em về nhà rồi, chú Địch sẽ nói cho em biết.”
Trước khi rời đi, Lệ Nam Huyền vẫn có chút lo lắng, hắn vươn tay chạm nhẹ vào giữa trán Lục Châu rồi mới lái xe đi.
Lục Châu khẽ cười, sờ lên trán mình, rồi quay lại bắt taxi về nhà họ Lục.