Lệ Nam Huyền đang định đóng cửa thì khựng lại, ngạc nhiên nhướng mày.
Lục Châu nhanh chóng cởi đồ trên người, đến khi chỉ còn mỗi chiếc qυầи ɭóŧ cuối cùng thì lại hơi do dự.
Lệ Nam Huyền dựa người vào cạnh cửa, mắt ánh ý cười, vẻ mặt trêu chọc nhìn cậu:
“Cởi tiếp đi.”
“Rồi sẽ cởi thôi.”
Lục Châu cố nén sự ngượng ngùng trong lòng, làm bộ tự nhiên bước vào phòng tắm.
Trong bồn đã sẵn nước ấm, cậu đưa lưng về phía Lệ Nam Huyền, chậm rãi kéo qυầи ɭóŧ xuống, để lộ đường cong trắng nõn gợi cảm.
Nụ cười của Lệ Nam Huyền khựng lại, hơi thở chợt nặng nề.
Nhìn Lục Châu trút bỏ lớp vải cuối cùng, thân hình mảnh mai đẹp đẽ hiện ra, hắn không kìm được buột miệng rủa thầm:
“Đáng chết.”
Nghe được, Lục Châu khẽ cười, vui vẻ ngồi vào bồn tắm, còn giơ tay ngoắc hắn:
“Còn không mau lại đây.”
Cậu rất tự tin vào dáng người mình, tin chắc không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của mình, tất nhiên, ngoại trừ người không hề có hứng thú.
Lệ Nam Huyền nheo mắt nhìn dáng vẻ lười nhác, đắc ý của cậu, rồi sải bước đến gần, thẳng tay cởi bỏ chiếc quần của mình.
Lục Châu vô thức hít một hơi khi ánh mắt chạm vào chỗ quan trọng ấy.
Khóe môi Lệ Nam Huyền cong lên:
“Hài lòng với nó chứ?”
Lục Châu ngơ ngác gật đầu.
Hắn bật cười khẽ, bước thẳng vào bồn tắm, vòng tay ôm lấy cậu.
Đầu cúi xuống, môi áp lên bờ vai trắng ngần, cắи ʍút̼ mạnh mẽ, giọng khàn khàn thì thầm:
“Em nên thấy may mắn là tôi muốn giữ lần đầu tiên của chúng ta cho đêm tân hôn. Nếu không, đêm nay em đủ khổ với tôi rồi.”
Lục Châu bật cười, hỏi:
“Anh thật sự có thể nhịn đến hôm đó sao?”
“Không thể.”
Lệ Nam Huyền xoay cậu quay lưng lại, bắt đầu gội đầu và xoa lưng cho cậu:
“Nhưng nhà họ Lệ có một quy tắc, phải để lần đầu tiên vào đêm tân hôn.”
Lục Châu vừa bất ngờ vừa vui mừng:
“Anh là lần đầu sao?”
“Ừ.”
Lệ Nam Huyền không phủ nhận.
Lục Châu sung sướиɠ cười ngốc nghếch.
Khóe môi Lệ Nam Huyền cũng nhếch lên:
“Vui đến vậy sao?”
“Đương nhiên là vui rồi.”
Người bạn đời tương lai của mình lại là lần đầu, còn gì hạnh phúc hơn chứ?
“Đến lượt em kỳ lưng cho anh.”
Lục Châu đứng lên, ngồi phía sau Lệ Nam Huyền.
Nhìn thấy tấm lưng đầy sẹo của hắn, cậu đau lòng hỏi:
“Sao nhiều vết thương thế này?”
Lệ Nam Huyền thản nhiên đáp:
“Với lính tráng bọn tôi, đây không phải là thương tích, mà là huân chương.”
Đa phần quân nhân muốn có được huân chương đều phải đánh đổi bằng máu, thậm chí bằng mạng sống, làm sao có chuyện không rách da đổ máu.
“Quân nhân thật sự vĩ đại.”
Lục Châu khẽ chạm vào những vết sẹo ấy, dịu dàng nói:
“Hồi trước em từng rất muốn nhập ngũ, cũng từng nghĩ đến chuyện thi vào trường quân đội để bảo vệ đất nước. Nhưng anh cũng biết em xui xẻo thế nào rồi… Em thật sự sợ rằng, lỡ em vào quân khu, bom nổ liên tiếp chỉ vì em mà hại chết người khác. Không khéo chẳng những không bảo vệ nổi quốc gia, mà còn làm nước nhà diệt vong ấy chứ.”
Lệ Nam Huyền bật cười:
“Em xui như vậy, có khi liên quan đến dòng họ nhà em đấy.”
Lục Châu ngơ ngác:
“Dòng họ em? Nhà em vốn làm ăn buôn bán, liên quan gì đến xui xẻo?”
Lệ Nam Huyền thu lại nụ cười, nhíu mày nói:
“Em không biết tổ tiên nhà em từng làm nghề trộm mộ à? Mẹ em và bà ngoại cũng đều xuất thân từ gia tộc trộm mộ, chỉ là sau này mới đổi nghề. Người trộm mộ vốn là việc thiếu đạo đức, lại còn có lời đồn rằng bọn họ dễ bị nguyền rủa, mang theo âm khí bám vào người.”
“Nhà em từng là trộm mộ sao?”
Lục Châu kinh ngạc vô cùng:
“Không thể nào! Ông nội em từ nhỏ đến giờ vẫn luôn nói, tổ tiên mấy đời nhà tôi đều làm thương nhân.”
“Chuyện xấu hổ thế này, làm sao người ta lại kể cho con cháu nghe được.”
“Thế anh biết chuyện này bằng cách nào?”
Lệ Nam Huyền im lặng vài giây rồi nói:
“Trước tiên phải xin lỗi em. Tôi đã cho người điều tra về gia đình em mà chưa hỏi ý kiến em trước.”
Lục Châu chẳng hề bất ngờ.
Nhà họ Lệ vốn là gia tộc quân nhân, làm sao có thể dễ dàng cho một người lai lịch mơ hồ bước vào.
Vì vậy cậu không hề giận chuyện Lệ Nam Huyền bí mật điều tra:
“À, vậy có phải anh nghĩ em bị nguyền rủa nên mới hay gặp xui xẻo không?”
Lệ Nam Huyền không trả lời trực tiếp, chỉ nói:
“Ngày mai buổi chiều em về nhà, nói với mẹ là cần sinh thần bát tự để đăng ký kết hôn. Nhân tiện hỏi bà xem ngoài người nhà thì còn ai biết bát tự sinh của em.”
“Anh nghi ngờ có người lấy sinh thần bát tự của em để giở trò à?”
“Ừ.”
Lục Châu bật cười:
“Không ngờ anh cũng mê tín ghê đấy.”
Lệ Nam Huyền vừa kỳ lưng cho cậu vừa thản nhiên nói:
"Em vốn chẳng tin ma quỷ thần thánh gì, càng không tin chỉ cần biết bát tự của người khác là có thể hại được họ. Nếu dễ thế thì trên đời này không biết có bao nhiêu người chết oan rồi.”
Nói vậy, nhưng trong lòng Lục Châu vẫn quyết định ngày mai phải về nhà một chuyến.
Lệ Nam Huyền chỉ cười, không giải thích thêm.