Trong khi đó, Lệ Nam Huyền lái xe rời khỏi tửu lâu, ánh mắt dõi theo bóng người trong gương chiếu hậu một lúc rồi thu về, tăng tốc quay về Lệ gia.
Đến cửa sân Dương Môn Viện, Lục Châu hỏi:
“Anh không muốn qua sân bên xem Tương Ý đã về chưa sao?”
“Cô ấy tối nay sẽ không về.”
“Sao anh biết?”
Lệ Nam Huyền không đáp.
Lục Châu nói:
“Vậy em qua sân bên một lát, chút nữa về ngay.”
Cậu chạy sang sân đối diện, thấy phòng Cát Tương Ý tối om.
Lại nhanh chân sang phòng Bàn Mạt và Bàn Thủy.
Vừa bước vào, cậu hưng phấn nhảy lên giường bọn họ, lăn qua lăn lại như trẻ con, vui mừng reo:
“A Mạt, A Thủy, ngày mai tôi với Nam Huyền đi đăng ký kết hôn rồi!”
Lúc Lệ Nam Huyền nói chuyện này, niềm vui dâng trào trong lòng cậu.
Nhưng vì không khí không thích hợp, lại sợ chọc giận Cát Tương Ý, nên cậu vẫn kìm nén.
Sau đó bữa cơm liên tiếp gặp xui xẻo, chẳng còn thời gian để cao hứng.
Không tiện thể hiện niềm vui trước mặt anh, cậu mới chạy qua đây xả ra.
Bàn Thủy mỉm cười:
“Chúc mừng thiếu gia, cuối cùng cũng ôm được mỹ nam về.”
Bàn Mạt bật cười:
“Hôm ở chung chăn gối với Lệ thiếu tá, chuyện nên làm cũng làm rồi, hôm sau có thấy cậu vui vẻ như vậy đâu?”
Lục Châu nghe vậy đỏ mặt, ngồi bật dậy, ho nhẹ một tiếng:
“Tôi với anh ấy chỉ dừng ở mức hôn thôi, hôn nhạt nhòa, ngay cả hôn sâu cũng chưa có.”
Bàn Mạt tròn mắt, nhìn cậu như thấy quái vật:
“Cậu chắc chắn là thích Lệ thiếu tá chứ? Hay là cậu thật sự là đàn ông vậy? Người ta nằm sờ sờ bên cạnh mà cậu chẳng làm gì? Cậu chịu được cả đêm sao? Sao không chủ động một chút?”
Lục Châu trợn mắt:
“Các cậu không hiểu đâu. Từ lúc vào nhà họ Lệ gặp anh ấy, tim tôi cứ hồi hộp mãi. Lúc nào cũng muốn làm gì đó nhưng lại không dám quá lộ liễu. Cảm giác này các cậu có hiểu không?”
Bàn Mạt và Bàn Thủy đồng thanh:
“Hiểu chứ, tâm trạng bọn tôi cũng giống cậu thôi.”
Ba người im lặng nhìn nhau vài giây, sau đó bật cười.
Bàn Thủy nói:
“Tôi thấy Lệ thiếu tá đối xử với cậu rất tốt, cậu cũng nên chủ động một chút.”
“Đúng rồi.”
Bàn Mạt phụ họa:
“Cậu phải khiến anh ấy yêu cậu, yêu đến mức không nỡ rời xa, cũng không nỡ nặng lời với cậu. Như vậy có nhiều chuyện sẽ dễ dàng giải quyết hơn.”
Lục Châu nghĩ cũng có lý, đứng lên:
“Tôi hiểu rồi, hai cậu ngủ sớm đi, tôi về trước.”
Cậu hưng phấn quay lại Dương Môn Viện.
Thấy ngoài vườn có mấy người vây quanh xem cây non, cậu vui vẻ chào một tiếng rồi chạy thẳng về phòng.
Đang lúc Lệ Nam Huyền cởϊ áσ chuẩn bị tắm, hắn ngạc nhiên hỏi:
“Sao em về nhanh thế?”
“Chỉ nói vài chuyện thôi.”
Lục Châu đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, kéo rèm xuống:
“Đúng rồi, em nghe nói anh không thích người ngoài vào sân. Dù có đồng ý thì họ cũng phải rời đi trước khi trời tối. Vậy còn mấy người ngoài kia là sao?”
“Đều do tôi cho phép. Họ có thể ra vào tùy ý, em không cần để ý. Nhưng nếu bọn họ làm loạn, em cứ mạnh tay dạy cho một trận, họ sẽ không dám làm bậy nữa.”
Lệ Nam Huyền vừa nói vừa cởϊ áσ, để lộ tấm lưng trần, đi vào phòng tắm.
Lục Châu vội gọi:
“Anh đi tắm à?”
“Ừ.”
“Vậy… chúng ta tắm chung đi.”