Cốc Tố cười, rót rượu ra cốc.
“Không thành vấn đề.”
Lệ Nam Huyền kéo Lục Châu ngồi xuống:
“Nhưng tối nay còn phải lái xe về, nên tôi chỉ uống một ly thôi, không được quá nhiều.”
“Được.”
Bùi Phàm và mấy người khác cũng ngồi xuống, bắt đầu gặng hỏi hai người quen nhau thế nào.
Khi biết họ chỉ mới quen qua một buổi xem mắt vài ngày trước, ai nấy đều kinh ngạc.
Ý nghĩ đầu tiên giống hệt Cát Tương Ý: cho rằng Lệ Nam Huyền và Lục Châu chẳng có tình cảm gì, có khi chỉ đang diễn kịch để từ chối Cát Tương Ý.
Nhưng trong bữa ăn, nhìn Lệ Nam Huyền chăm chút từng chút cho Lục Châu, ai nấy dần bỏ hết suy nghĩ kia.
Dĩ nhiên, không phải Lục Châu ỷ lại hay cố ý muốn hắn chăm sóc trước mặt bạn bè.
Thật sự là do cậu quá xui xẻo: nào là gắp đồ ăn gãy cả đũa, nào là nhai cơm thì cắn trúng hòn đá nhỏ cứng như sắt, âm thanh “cạch” vang lên khiến cả phòng đều nghe thấy.
Cậu đỏ bừng mặt, xấu hổ phun cơm ra, trong lòng cực kỳ bực bội.
Ở nhà họ Lệ chưa từng xảy ra chuyện này, vậy mà vừa ra ngoài đã xui tận mạng.
Cốc Tố cười nghiêng ngả:
“Tiểu Châu, tôi phát hiện cậu thật sự quá xui xẻo. Lần tôi kiểm tra thân thể cho cậu, máy móc cũng hỏng. Nhà hàng ‘Thiên Hạ’ này vốn nổi tiếng lâu đời, đồ ăn cực kỳ đảm bảo, vậy mà cậu ăn ra nguyên cục đá to thế kia.”
Lục Châu bất lực:
“Đúng là tôi hay xui lắm. Thế nên tôi còn chẳng dám ăn cá, sợ bị xương đâm vào cổ họng.”
Nghe vậy, Lệ Nam Huyền nhướng mày, gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ sạch từng cái xương nhỏ rồi gắp bỏ vào bát của Lục Châu:
"Tôi đã gỡ hết xương rồi, tuyệt đối không còn gì, em cứ yên tâm ăn.”
“Cảm ơn.”
Lục Châu tin tưởng hắn, không chút nghi ngờ, vui vẻ ăn hết.
Thật ra cậu rất thích ăn cá, nhưng lần nào cũng bị hóc xương, cho dù có cẩn thận đến mấy cũng chẳng tránh khỏi, lâu dần không dám ăn nữa.
Lệ Nam Huyền lại gắp thêm con tôm nhỏ, bóc sạch vỏ mới đưa sang cho cậu.
Nhờ vậy mà Lục Châu ăn hết bữa cơm thuận lợi.
Bùi Phàm và mấy người cuối cùng cũng tin rằng Lệ Nam Huyền thật sự thích Lục Châu.
Chỉ có thích mới lo lắng, chăm chút cho đối phương đến vậy.
Đến 9 giờ, vì sáng mai còn ca phẫu thuật nên Cốc Tố xin phép về trước.
Mọi người cảm thấy thiếu một người thì cũng bớt vui, liền hẹn hôm khác gặp lại rồi cùng nhau ra khỏi Kim Ngọc Đường.
Lệ Nam Huyền thoáng liếc sang phòng đối diện, rồi ôm Lục Châu rời đi.
Trong phòng đó, Lãnh Diễm thấy họ bước ra, khóe môi nhếch lên cười nhạt, ánh mắt theo dõi đến khi họ ra khỏi hoa viên.
Đột nhiên, không biết nhìn thấy gì, sắc mặt anh ta thay đổi, bật dậy.
Anh ta đứng phắt dậy mạnh đến mức làm đổ cả mấy ly rượu trên bàn, khiến mọi người trong phòng đều quay lại nhìn.
“Lão đại? Có chuyện gì vậy?”
Có người gan to còn đùa:
“Lãnh lão đại uống nhiều quá rồi hả? Muốn đi vệ sinh à?”
Lãnh Diễm không để ý, vội vàng chạy ra ngoài đuổi theo.
Mấy người còn lại tưởng có chuyện lớn, cũng hấp tấp chạy theo.
Một đám người xông ra cổng chính tửu lâu, đúng lúc thấy mấy chiếc xe chạy lướt qua trước mặt, rời khỏi nơi này.
Một thuộc hạ hỏi.
“Lão đại, có chuyện gì thế?”
Lãnh Diễm chăm chú nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất hẳn mới xoa trán:
“Không có gì, chắc là tôi nhìn nhầm rồi.”