Chương 28: Hồi hộp (1)

Cốc Tố và mọi người đưa mắt nhìn nhau, thật ra ai cũng biết Cát Tương Ý thích Lệ Nam Huyền.

Nhưng Lệ Nam Huyền từ trước đến nay chỉ xem cô như bạn, chưa bao giờ nghĩ xa hơn.

Lệ Nam Huyền cũng rõ chuyện này, từng nhiều lần ám chỉ cho Cát Tương Ý biết rằng hắn sẽ không bao giờ có tình cảm nam nữ với cô.

Vì chuyện này mà Cát Tương Ý đã trốn vào quân khu, một thời gian dài không gặp hắn, chỉ để làm phai nhạt tình cảm trong lòng mình.

“Cậu muốn tôi làm người chứng hôn cho cậu?”

Cát Tương Ý không tin nổi, nhìn chằm chằm vào Lệ Nam Huyền.

Người cô thích lại bắt cô tận mắt nhìn hắn kết hôn với người khác?

Quá tàn nhẫn!

Cảm giác như có một con dao đâm thẳng vào tim, đau đến mức suýt nữa thì rơi nước mắt trước mặt mọi người.

Cô hít sâu, giọng nghẹn lại:

“Xin lỗi, tôi không làm được. Tôi không thể trơ mắt nhìn người mình thích kết hôn với người khác, cũng không muốn thấy cảnh đó. A Huyền, cậu có biết tôi thích cậu không? Tôi thật sự rất, rất thích cậu…”

Cô nghĩ, nếu bây giờ không nói ra, sau này sẽ chẳng còn cơ hội.

“Tôi đã thích cậu thầm lặng nhiều năm, thích đến mức chẳng dám nói, từ khi còn trẻ con ngây ngô về tình yêu đã đem cả trái tim đặt lên người cậu. Cậu không thể cho tôi một cơ hội, để tôi yêu cậu thật lòng sao? Nếu cậu muốn kết hôn, tôi cũng đồng ý. Sau này tôi có thể sinh con cho cậu. Chúng ta quen biết hơn hai mươi năm, tình cảm này tuyệt đối sâu đậm hơn bất kỳ ai.”

Mọi người đều nhìn về phía Lệ Nam Huyền.

Hắn xoa đầu Lục Châu, điềm tĩnh nói:

“Tôi chỉ thích em ấy.”

Cát Tương Ý vội vàng phản bác:

“Nhưng hai người mới quen nhau mấy ngày, tôi không tin cậu có thể nhanh như vậy mà có tình cảm với một người xa lạ.”

“Chỉ cần Tiểu Châu cảm nhận được tôi thích em ấy là đủ. Tôi không cần cô tin.”

Lục Châu không nhịn được khẽ cười, rồi kéo tay hắn xuống, nắm chặt trong tay mình.

Bàn tay to ấm áp khiến cậu cảm thấy an lòng.

Nước mắt rưng rưng, Cát Tương Ý hỏi:

“Thật sự giữa tôi và cậu không có khả năng nào sao?”

Thái độ Lệ Nam Huyền dứt khoát, không hề dao động:

“Không ai có thể thay đổi ý định tôi muốn kết hôn với Tiểu Châu.”

Trong mắt hắn không có một chút nào tình cảm nam nữ dành cho cô, cùng với bàn tay đang nắm chặt lấy Lục Châu, khiến Cát Tương Ý hiểu rằng bản thân hoàn toàn không thể chen chân vào.

Cô cuối cùng không kìm nổi, nước mắt trào ra.

Cô không còn tâm trạng ở lại, cúi đầu bước nhanh ra cửa, áo khoác cũng chẳng buồn lấy.

Cửa phòng bật mở rồi khép lại, cô vội vàng rời đi.

Phòng đối diện, qua lớp kính trong suốt, có người nhìn thấy Cát Tương Ý chạy đi, chỉ thoáng nhìn rồi thu ánh mắt về.

Trong phòng, Cốc Tố định đuổi theo, nhưng vừa tới cửa đã bị Lôi Tôn gọi lại:

“A Tố, quay lại đi.”

Cốc Tố quay đầu, thở dài nói với Lệ Nam Huyền:

“A Huyền, vừa rồi cậu làm hơi tàn nhẫn.”

Hạ Viêm Bân lên tiếng:

“Nếu không nói rõ một lần, Tương Ý sẽ mãi nghĩ mình còn cơ hội. Thà đau một lần còn hơn để cô ấy lầm tưởng mãi.”

Cốc Tố khẽ thở dài:

“Tôi hiểu, chỉ mong Tương Ý đừng nghĩ quẩn.”

Lệ Nam Huyền bình thản:

“Yên tâm, cô ấy sẽ không sao.”

Bùi Phàm vội đổi đề tài:

“Gọi món đi, nhanh mang đồ ăn lên, tôi đói sắp xỉu rồi.”

Lệ Nam Huyền lập tức gọi nhân viên phục vụ.

Thư Triển vỗ vai hắn:

“Ở đây trước tiên chúc mừng cậu.”

“Ban đầu còn tưởng trong đám anh em chúng ta, kết hôn đầu tiên sẽ không phải là A Huyền. Không ngờ tên nhóc này lại lén lút có người yêu. Lát nữa có rượu thì phải phạt một ly.”