Lúc trước anh từng hỏi qua, nhưng Lệ Nam Huyền bảo đợi đủ mặt rồi sẽ nói.
Cốc Tố thì cười gian, còn Cát Tương Ý dù gượng gạo cười nhưng khó giấu nổi sự miễn cưỡng.
Lệ Nam Huyền ôm Lục Châu vào lòng, nhìn cả nhóm rồi bình thản giới thiệu:
“Đây là bạn đời tương lai của tôi, Lục Châu.”
Thư Triển, Bùi Phàm, Hạ Viêm Bân đồng loạt há hốc mồm.
Ngay cả Lôi Tôn bình thường trấn tĩnh, lúc này cũng thoáng sững sờ.
Cốc Tố hiếm khi thấy bọn họ đần mặt như thế, liền cười ha hả, còn lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc “kinh điển”:
“Sững người rồi chứ gì? Lúc mới nghe tin tôi cũng tưởng cậu ta nói đùa, phải mất cả ngày mới tiêu hóa nổi tin tức động trời này đó.”
Lục Châu nhìn cảnh ấy cũng thấy buồn cười.
Chẳng qua chỉ là bạn thân muốn kết hôn thôi, cần gì phải kinh ngạc đến thế?
Bùi Phàm lấy lại tinh thần, ấp úng hỏi:
“A… A Huyền, cậu, cậu nói cậu ấy là… bạn đời của cậu?”
“Đúng vậy. Sang năm chúng tôi sẽ kết hôn.”
Lệ Nam Huyền nói, rồi lấy ra sáu tấm thiệp mời đỏ thắm.
“Đến lúc đó nhất định phải tới dự tiệc cưới của chúng tôi.”
Lục Châu không khỏi nhướng mày.
Động tác của hắn quá nhanh, bọn họ mới quen nhau mấy ngày, hôn lễ còn tận hai tháng nữa mới diễn ra, vậy mà giờ đã phát thiệp mời cho bạn bè rồi.
Đứng bên cạnh, Cát Tương Ý vừa nhìn thấy thiệp cưới thì sắc mặt lập tức biến đổi, không còn giấu nổi cảm xúc trong lòng.
Lúc nhận được cuộc gọi của Lệ Nam Y, cô vốn ngạc nhiên khi nghe rằng Lệ Nam Huyền chịu ngoan ngoãn đi xem mắt và còn định ngày kết hôn.
Nhưng cô không tin hắn nghiêm túc, bởi hiểu rõ tính cách hắn tuyệt đối không phải loại người “vừa gặp đã yêu”, càng không có chuyện mới quen đã bàn cưới.
Vì vậy hôm qua cô mới tò mò đến Lệ gia, cũng nhân cơ hội muốn chủ động tiếp cận hắn, vì nghĩ rằng nếu không nhanh tay, một khi hắn để ý tới người khác thì cô sẽ không còn cơ hội.
Nhưng đến khi thật sự vào Lệ gia, cô mới phát hiện mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng.
Không chỉ cho đối tượng xem mắt ở cùng biệt viện, mà hắn còn đối xử hết sức quan tâm.
Giờ lại còn phát thiệp mời cưới cho bạn bè.
Tất cả những điều này đều chứng minh hắn nghiêm túc, thật sự muốn cưới Lục Châu làm bạn đời.
Lệ Nam Huyền bước tới trước mặt Cát Tương Ý, đưa cho cô một tấm thiệp mời.
“A Huyền, cậu...”
Cát Tương Ý sốt ruột định nói gì đó, nhưng hắn không cho cơ hội, nhét thẳng thiệp vào tay cô, rồi thản nhiên nói:
“Ngày mai, tôi và Tiểu Châu sẽ đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn. Cô có muốn làm người chứng hôn cho chúng tôi không?”
Mọi người:
“…”