Lệ Nam Huyền ngồi xuống cạnh Lục Châu, từ trong túi lấy ra một đồng xu, xoay nhẹ giữa các ngón tay rồi thản nhiên nói:
“Hắn là một trong bốn thủ lĩnh của Cấm Đường, Lãnh Diễm.”
Cốc Tố cùng mấy người hít một hơi lạnh:
“Cấm Đường chẳng phải là tổ chức bị cậu tiêu diệt tên tội phạm truy nã đặc biệt kia sao?”
Cấm Đường là tổ chức xã hội đen quốc tế lớn nhất, ngang nhiên coi thường pháp luật, thủ đoạn độc ác, miễn chỉ cần dính đến làm ăn phi pháp thì bọn chúng đều nhúng tay.
Trước kia, vì tiền, chúng thậm chí dám ám sát cả nguyên thủ quốc gia. Cũng vì vậy mà bị nhiều nước truy nã, trở thành mục tiêu hàng đầu của quốc tế.
Thư Triển cau mày:
“Tôi nhớ kẻ bị gϊếŧ lần trước chính là đại thủ lĩnh của Cấm Đường.”
Lệ Nam Huyền khẽ gật đầu.
Cốc Tố lo lắng:
“Nếu bốn thủ lĩnh của Cấm Đường biết cậu ở đây, có khi nào hắn sẽ xông tới báo thù cho đại thủ lĩnh không?”
Lệ Nam Huyền nắm đồng xu trong tay, ánh mắt chắc nịch:
“Sẽ không đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Cốc Tố thở phào.
“Người của chúng đông, chúng ta vài mạng không đối phó nổi. Mà nếu đã biết hắn ở đây, sao cậu không nhân cơ hội bắt hắn luôn?”
“Người này không đơn giản. Hắn dám công khai xuất hiện, tức là chắc chắn có đường lui. Hơn nữa nơi đây là trung tâm thành phố, người qua lại đông đúc, nếu đánh nhau thì sẽ có rất nhiều người vô tội bị liên lụy.”
Lệ Nam Huyền vừa nói, vừa ra hiệu cho thuộc hạ bí mật giám sát nhất cử nhất động của Lãnh Diễm.
Cốc Tố gật đầu.
“Cũng phải, vì bắt hắn mà liên lụy đến dân thường thì không đáng.”
Đúng 6 giờ, ba người bạn khác của Lệ Nam Huyền, Bùi Phàm, Lôi Tôn, Hạ Viêm Bân cũng tới phòng “Kim Ngọc Đường”.
Bùi Phàm ôm lấy Lệ Nam Huyền, cười lớn:
“Thằng nhóc này, bặt tăm luôn, tôi còn tưởng cậu vì nước mà hy sinh oanh liệt rồi chứ.”
“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy hả?”
Hạ Viêm Bân gạt Bùi Phàm ra, bước tới ôm Lệ Nam Huyền.
“A Huyền, lâu lắm mới gặp. Thời gian này tôi toàn thấy cậu trên ti vi, liên tiếp lập bao nhiêu công lớn. Có phải sắp từ thiếu tá nhảy thẳng lên trung tá, thậm chí thượng tá rồi không?”
Lệ Nam Huyền cười đáp:
“Ít nhất phải sang năm mới có thể thăng quân hàm. Thượng cấp của tôi nói, công lao lần này lớn, khả năng cao sẽ bỏ qua trung tá, thăng thẳng lên thượng tá.”
“Thế thì phải chúc mừng trước thôi!”
“Cảm ơn.”
Lôi Tôn vốn ít lời, tính cách trầm ổn.
Chào hỏi xong liền nhìn sang Lục Châu, hỏi:
“A Huyền, chàng trai này là ai vậy?”
Bùi Phàm và Hạ Viêm Bân lúc này mới để ý tới cậu thanh niên đang ngồi bên bàn trà, tò mò nhìn chằm chằm.
Thư Triển lập tức nói:
“A Huyền, mọi người đều đã đến đông đủ, giờ cậu có thể giới thiệu được rồi chứ?”