Cát Tương Ý còn chưa kịp vui mừng thì đã thấy Lệ Nam Huyền cướp lấy cái quẩy trong tay Lục Châu, nghiêm giọng:
“Quẩy chẳng có dinh dưỡng gì, em ăn ít thôi.”
Hắn đặt bát cháo trước mặt cậu:
“Đây là cháo móng giò đậu phộng, tôi nhờ bếp riêng nấu cho em đấy, uống nhiều vào.”
Lục Châu bĩu môi:
“Tôi vừa ăn quẩy, vừa húp cháo cũng được mà.”
Lệ Nam Huyền kiên quyết:
“Không được. A Tố nói em bị thiếu máu, nhất định phải bồi bổ tử tế.”
Lục Châu cau mày:
“Đã có kết quả kiểm tra rồi sao?”
“Ừ.”
Nghe vậy, Bàn Mạt và Bàn Thủy cuối cùng cũng hiểu ra.
Hóa ra Lệ thiếu tá đã đưa thiếu gia nhà họ đi kiểm tra sức khỏe.
Mà kết quả thì khỏi bàn, từ nhỏ đến lớn báo cáo lúc nào cũng là thiếu máu, chưa từng thay đổi.
Vì vậy hôm nay cậu mới cố tình ăn quẩy trước mặt Lệ thiếu tá.
Một là để khiến hắn quan tâm hơn, hai là để cho Cát Tương Ý thấy, trong mắt Lệ thiếu tá chỉ có mình cậu.
Bàn Thủy cụp mắt, giấu đi nụ cười.
Không ngờ thiếu gia nhà mình lúc bảo vệ tình yêu lại khéo léo như vậy.
Thật ra Lục Châu cũng đang đánh cược.
Nếu Lệ Nam Huyền không quan tâm, thì mọi sự cố gắng đều vô ích.
Bàn Mạt nhân cơ hội chen vào:
“Thiếu gia, cậu phải bồi bổ nhiều vào, lỡ không có ai ở cạnh mà cậu lại ngất xỉu thì ai đưa cậu đi bệnh viện đây?”
Lệ Nam Huyền nhíu mày:
“Trước đây em ấy từng ngất xỉu à?”
Bàn Mạt bịa liền:
“Đúng vậy, cậu ấy thường hay ngất bất ngờ, bọn tôi mấy lần đều bị dọa hết hồn.”
Lục Châu sợ Bàn Mạt nói bậy thêm, vội ngăn lại:
“A Mạt, đừng nói linh tinh nữa.”
Nào ngờ câu nói ấy lại khiến Lệ Nam Huyền hiểu lầm, tưởng rằng cậu không muốn hắn lo lắng.
Hắn lập tức lấy điện thoại gọi quản gia:
“Tiểu Châu bị thiếu máu, nhờ dinh dưỡng sư trong nhà lên thực đơn bồi bổ cho em ấy.”
Lục Châu nhìn thấy hắn quan tâm mình như thế, trong lòng ấm áp ngọt ngào.
Sau khi hắn cúp máy, Bàn Mạt cười hì hì:
“Thiếu tá, nhìn thấy anh quan tâm thiếu gia như vậy, chúng tôi yên tâm rồi.”
Cát Tương Ý cũng cười nói:
“Đúng thế, A Huyền, cậu thật sự rất tốt với Tiểu Châu.”
Lệ Nam Huyền bình thản đáp:
“Em ấy là bạn đời của tôi, tôi không tốt với em ấy thì tốt với ai?”
Lục Châu sung sướиɠ cười:
“Vậy tôi phải ăn nhiều hơn mới không phụ tấm lòng của anh.”
“Ừ, phải ăn nhiều.”
Lệ Nam Huyền lại múc thêm cho cậu một bát.
Ăn sáng xong, Bàn Mạt và Bàn Thủy dọn bàn, mang chén đũa ra toa ăn, rồi đẩy xe đi.
Ra khỏi đại sảnh, Bàn Mạt nhỏ giọng:
“Anh, anh thấy Cát tiểu thư có thật sự thích Lệ thiếu tá không? Nhưng mà vừa rồi nhìn thấy anh ấy tốt với thiếu gia, cô ta cũng chẳng phản ứng gì nhiều.”
Bàn Thủy bình thản:
“Cô ta giấu cảm xúc rất giỏi.”
“Lạ thật, sao lúc anh ấy còn chưa có bạn gái thì không tranh thủ, đợi đến khi người ta sắp cưới mới cuống cuồng nhảy vào. Đáng tiếc muộn rồi… Thôi, không nhắc tới nữa.”
Bàn Mạt rùng mình, kéo khóa áo lên cao:
“Anh à, anh có thấy không, trong Dương Môn Viện lạnh hơn hẳn ngoài kia.”
“Ừ.”
Bàn Thủy cũng cảm nhận được, thậm chí còn thấy như có ai đó đang dõi theo họ.
Không biết có phải ảo giác không.
“Chúng ta mau đi thôi.”
Bàn Mạt đẩy xe, vội vàng bước nhanh ra sân.
Bàn Thủy quay đầu nhìn lại một thoáng, rồi cũng theo ra ngoài.