Chương 23: Tấm lòng ấm áp (1)

Khi Lục Châu tỉnh lại, Lệ Nam Huyền đã không còn trên giường.

Cậu xuống giường, bước đến cửa sổ, kéo rèm ra thì thấy Bàn Mạt, Bàn Thủy đang đẩy xe cơm giữ nhiệt cùng Cát Tương Ý đi vào.

Cát Tương Ý nhìn thấy Lệ Nam Huyền đang tập luyện trong sân, mắt sáng rực lên, vui vẻ bước nhanh đến:

“A Huyền, cậu về rồi à?”

Lệ Nam Huyền nheo mắt nhìn cô vài giây rồi gật nhẹ:

“Tối qua tôi mới về. Còn cô, tới lúc nào vậy?”

Bàn Mạt và Bàn Thủy nhìn nhau, thầm tức giận.

Người phụ nữ này lại dám ngang nhiên trêu ghẹo đàn ông nhà họ ngay trước mặt họ, chẳng thèm quan tâm xem họ có đồng ý hay không.

“Tôi...”

Cát Tương Ý còn chưa kịp nói xong thì đã bị Bàn Mạt cắt ngang, nhanh chóng bước tới cười:

“Chào Lệ thiếu tá, buổi sáng tốt lành, anh đang tập luyện sao?”

Lệ Nam Huyền kéo khăn trắng trên cổ xuống, lau mồ hôi trên trán, đáp:

“Vừa tập xong.”

“Vậy thì chúng tôi mang bữa sáng tới thật đúng lúc. Phiền thiếu tá đánh thức thiếu gia nhà tôi dậy ăn sáng nhé.”

“Được.”

Lệ Nam Huyền xoay người trở vào phòng.

Cát Tương Ý nhìn bóng lưng hắn, cau mày.

Bàn Mạt quay sang bảo cô:

“Cát tiểu thư, chúng ta vào đại sảnh chờ đi.”

Cát Tương Ý khẽ gật đầu.

Trong đại sảnh, sau khi bày xong bữa sáng và chén đũa, Bàn Mạt và Bàn Thủy tự nhiên ngồi xuống hai bên cạnh Cát Tương Ý, không để cô có cơ hội ngồi cạnh Lệ Nam Huyền.

Cát Tương Ý không nhận ra dụng ý của họ, mà do được dạy dỗ tốt, cô cũng ngại không dám đổi chỗ, sợ người khác nghĩ mình ghét bỏ họ.

Mười phút sau, Lệ Nam Huyền và Lục Châu cùng nhau bước vào.

Thấy họ, Cát Tương Ý lập tức tươi cười đón tiếp:

“A Huyền, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa cùng nhau ăn sáng.”

Lục Châu nhìn gương mặt tươi cười xinh đẹp ấy, liền cầm cái quẩy trên bàn cắn một miếng giòn rụm, nghe răng rắc rất vui tai.

Bàn Mạt và Bàn Thủy kinh ngạc nhìn cậu.

Từ trước đến nay cậu vốn không thích đồ dầu mỡ, sao hôm nay lại ăn quẩy ngon lành thế?

Lệ Nam Huyền múc cho Lục Châu và mình mỗi người một bát cháo:

“Dạo này tôi bận quá, hơn nữa chỉ còn hai tháng nữa là Tết, quân khu sẽ càng bận hơn. Chắc phải sang năm mới rảnh được một chút.”

“Vậy hôm nay cậu có rảnh không? Tôi muốn cùng cậu và Cốc Tố, mấy người nữa ra ngoài tụ tập.”

Lục Châu lại cắn thêm một miếng quẩy, giòn tan, mùi vị thật thơm.

Lệ Nam Huyền nhìn cậu:

“Được thôi. Sau này chắc chẳng có thời gian gặp nữa. Cô liên lạc A Triển, gọi mọi người tối nay đến Thiên Hạ ăn cơm. Tôi bao.”