Mười giờ đêm, Lục Châu từ viện bên cạnh trở về thì thấy trước cửa phòng mình đặt hẳn hai bó nhang loại thượng hạng cùng nến loại một.
Khóe mắt Lục Châu giật liên hồi.
Chẳng phải nói Dương Môn Viện không ai ngoài được phép tự tiện ra vào sao?
Mấy kẻ mặc đồ cổ trang này lại tự do ra vào như chỗ không người là thế nào?
Cậu đứng ngẩn ra, không biết phải xử lý chỗ nhang nến kia ra sao.
Đúng lúc đó, ngoài cổng vang lên tiếng bước chân.
Người trở về chính là Lệ Nam Huyền, vừa kết thúc công việc trong quân khu.
Lục Châu vui mừng chạy ra đón:
“Anh nói hôm nay không về mà?”
“Xong việc sớm nên tôi tranh thủ về luôn.”
Lệ Nam Huyền mỉm cười, vòng tay ôm vai cậu, vừa nhìn thấy ba mầm cây xanh non trong vườn liền ngạc nhiên:
“Ba hạt giống tôi đưa em đều nảy mầm rồi à?”
“Đúng vậy! Tối qua tôi mới gieo, sáng nay đã mọc. Thật kỳ diệu. Có phải do đất trong vườn anh màu mỡ đặc biệt nên chúng mới mọc nhanh thế không?”
Lệ Nam Huyền không định nói ra sự thật, muốn để cậu tự phát hiện, bèn nhịn cười đáp:
“Ừ, đất ở đây từng được tôi thử nghiệm một loại phân bón quốc gia mới phát minh. Vì nó quá nghịch lý, gây hại cho đất về lâu dài nên đã bị cấm sử dụng. Tôi lén mang về bón cho vườn hoa.”
Lục Châu lo lắng:
“Anh lén lấy về như vậy, nếu bị phát hiện thì sao?”
“Không sao, trước khi mang về tôi đã báo cáo lên tổng thống. Ông ấy cũng đồng ý.”
Lục Châu thở phào:
“Vậy thì tốt rồi.”
Lệ Nam Huyền bật cười, hôn nhẹ lên trán cậu:
“Đúng là tôi nhặt được một bảo bối lớn.”
Lục Châu nghe vậy ngượng chín mặt.
Nhìn nụ cười quyến rũ của hắn, cậu bất giác động lòng, chủ động hôn lên môi đối phương một cái.
Lệ Nam Huyền sững người, vừa bất ngờ vừa có chút xao động.
Lục Châu kéo hắn về phòng.
“Muộn rồi, đi tắm rồi ngủ thôi.”
Thấy trước cửa đặt nhang và nến, Lệ Nam Huyền hỏi:
“Em mua à?”
Lục Châu bực bội:
“Bạn của anh mang tới đấy.”
“Bạn tôi? Bạn nào? Sao lại tặng mấy thứ này?”
“Là một ông chú mặc đồ cổ trang, tóc ngắn. Chuyện là thế này…”
Lục Châu liền kể lại từ đầu.
Lệ Nam Huyền nghe xong, đoán được đối phương là ai, mỉm cười:
“Xem ra họ rất thích em.”
“Thích tôi? Mà lại tặng nhang với nến? Nếu thích thật thì chắc sau này còn tặng quan tài luôn quá.”
Lệ Nam Huyền khẽ vỗ lưng cậu:
“Đừng nói bậy.”
Lục Châu bật cười:
“Thế anh định xử lý chỗ này thế nào?”
“Mai tôi sẽ đốt bỏ.”
Lệ Nam Huyền đem nhang nến để sang một bên, rồi cùng Lục Châu trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.