Lục Châu, Bàn Mạt và Bàn Thủy đồng loạt bật dậy, vội vàng chạy đến trước cửa nhà vệ sinh, gõ cửa dồn dập.
“Tương Ý, cô không sao chứ?”
“Cát tiểu thư, cô ổn chứ?”
Cát Tương Ý hoảng hốt mở cửa, hồn vía vẫn chưa hoàn toàn trở lại, chỉ tay vào bồn cầu lắp bắp:
“Cái… bồn cầu này… có cái gì đó…”
“Cái gì cơ?”
Bàn Mạt đi vào nhìn, rồi cau mày:
“Có thấy gì đâu.”
Cát Tương Ý gấp gáp nói:
“Có! Rõ ràng có cái gì đó, vừa nãy lúc tôi đi vệ sinh, có thứ gì từ trong đó chui ra, nó… nó…”
Cô đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức không nói tiếp nổi.
Ba người đàn ông:
“…”
Từ lời nói cùng vẻ mặt khó xử của cô, họ đã đại khái đoán được thứ kia có khả năng đã chạm phải mông của Cát Tương Ý.
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.
Cô bị dọa sợ cũng là lẽ thường, đổi lại là đàn ông thì cũng phải hồn xiêu phách lạc.
Bàn Thủy bước đến gần bồn cầu:
“Có khi nào là chuột hoặc rắn không?”
Bàn Mạt gật đầu:
“Cũng có khả năng đấy. Dù sao đây là tầng một, chuột hay rắn hoàn toàn có thể chui vào từ ống thoát nước.”
“Không phải chuột, cũng không phải rắn.”
Sắc mặt Cát Tương Ý thêm phần khó coi.
Thứ kia lúc chạm vào cô, lạnh buốt như một tảng băng dán lên mông, hơn nữa chẳng khác gì một kẻ biếи ŧɦái, vừa sờ nắn bên trái, lại còn nhéo mạnh bên phải.
Thật sự kinh khủng hết sức.
Bàn Thủy hỏi:
“Cô có nhìn rõ đó là thứ gì không?”
Cát Tương Ý lắc đầu:
“Không thấy, nhưng tôi chắc chắn tuyệt đối không phải chuột cũng chẳng phải rắn.”
Lục Châu cầm lấy cây thông cống, đi đến trước bồn cầu, mạnh tay ấn xuống mấy lần.
Không nghe thấy tiếng động lạ nào, cậu nói:
“Thôi, chúng ta cứ ăn cơm trước đi. Đợi lát nữa người hầu đến dọn dẹp, tôi sẽ gọi họ kiểm tra lại đường ống.”
Bàn Mạt và Bàn Thủy đều gật đầu.
Ăn cơm xong, họ trở về căn viện bên cạnh.
Lục Châu cũng dặn dò người quét dọn kiểm tra cống thoát nước, rồi về phòng nghỉ.
Khi tỉnh dậy đã là ba giờ chiều.
Ngoài vườn lại có thêm một nhóm người mặc đồ cổ trang tụ tập bàn tán xôn xao về chuyện hạt giống nảy mầm.
Lục Châu nhìn quen rồi, chẳng thấy lạ.
Chỉ có điều, những kẻ thua cược tối qua thật sự móc ra một ngàn đồng tiền minh để trả cho người thắng.
Người thắng thì vui mừng ra mặt, còn hôn chùn chụt lên đồng tiền.
“Đúng là chuyện đời hiếm thấy, cầm tiền âm phủ mà vẫn hớn hở như trúng số.”
Người thắng tiền vừa thấy Lục Châu đi ra, lập tức cười vang:
“Nhóc, cảm ơn cậu giúp tôi thắng lớn. Tối nay tôi mời cậu ăn một bữa thịnh soạn!”
Lục Châu nhướng mày:
“Thịnh soạn gì cơ?”
“Tôi mời cậu ăn bữa tiệc nến nhang cao cấp nhất!”
Khóe miệng Lục Châu giật giật:
“Biến đi.”
Mọi người cười ầm lên.