Lục Châu cùng Bàn Mạt nhìn nhau một cái, rồi mở cửa đáp:
“Được, tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ qua.”
Bàn Thủy hỏi:
“Ông ấy nói ‘phu nhân’, có phải là mẹ của Lệ thiếu không?”
Lục Châu gật đầu:
“Chắc là bà ấy.”
“Hai ngày trước em của Lệ thiếu từng nói, trong lòng Lệ phu nhân sớm đã có người con dâu mà bà chọn, bà ấy vốn không thích cậu làm con rể nhà này. Lần này bà ấy mời cậu qua uống trà, chắc chắn không có chuyện gì tốt.”
Bàn Mạt vội vàng cầm bát cháo trước mặt Lục Châu, dúi cho cậu ăn:
“Cậu ăn thêm chút gì đi rồi hãy qua đó. Tôi sợ bà ấy cố ý làm khó dễ, không cho cậu ăn gì, làm cậu đói từ sáng. Sức khỏe của cậu vốn đã không tốt, không thể để đói được.”
Lục Châu vừa uống vừa nói:
“Các cậu cứ yên tâm, cho dù Lệ phu nhân có ghét tôi, bà ấy cũng phải giữ thể diện, không thể ngay trong Lệ gia mà làm ra chuyện tổn hại danh dự.”
Bàn Thủy bước tới, chỉnh lại cổ áo cho cậu.
“Các cậu cứ từ từ ăn đi, tôi đi trước đây.”
Nói xong, Lục Châu ra sân, liếc nhìn mấy cây non mới nảy mầm, thầm nghĩ: bình thường hạt giống phải mất vài ngày mới mọc, vậy mà chỉ sau một đêm đã nảy mầm, thật sự kỳ lạ.
Cậu không khỏi nhớ lại lời mấy ông lão hôm qua.
Chẳng lẽ đúng như họ nói, đây là đất Phật sao?
Nghĩ vậy nhưng cậu lại cảm thấy mấy chuyện đó thật hoang đường.
Làm gì có thần thánh hay ma quỷ gì chứ.
Sau khi cậu đi rồi, Bàn Mạt khẽ ôm lấy cánh tay, run run nói:
“Anh có thấy không khí lạnh đi không?”
Bàn Thủy gật đầu:
“Nhiệt độ hạ xuống nhiều thật.”
“Có khi nào là hệ thống sưởi có vấn đề không? Hay chúng ta đi kiểm tra thử?”
Bàn Thủy thở dài:
“Chúng ta có biết sửa hệ thống sưởi đâu, xem cũng vô ích. Hơn nữa đây là sân của Lệ thiếu, Lục Châu không ở đây, chúng ta ở lại cũng không tiện. Vẫn nên về chỗ mình, nhờ người khác đến xem thì hơn.”
“Ừ, được.”
Hai người dọn đồ ăn trên bàn.
Khi rời khỏi Dương Môn Viện, loáng thoáng nghe thấy trong sân vọng ra tiếng cười kỳ lạ.
Cả hai quay đầu nhìn lại, nhưng không thấy ai, bèn tiếp tục xách hộp cơm trở về viện bên cạnh.
Mẹ của Lệ Nam Huyền, Lam Nhược Nhiễm, ở trong tiểu viện có đình hóng mát, cách Dương Môn Viện hai khu viện lớn.
Quản gia đứng ngoài cửa đại sảnh báo tin, sau khi được cho phép mới đẩy cửa mời Lục Châu vào.
Lục Châu vừa bước vào liền nghe thấy tiếng cười trong trẻo của một phụ nữ.
“Dì Lam, con mang cho dì loại mỹ phẩm dưỡng da mới do công ty mẹ con vừa nghiên cứu, hiệu quả rất tốt. Con và mẹ con dạo gần đây đều dùng, dì xem da con có phải mịn hơn trước không?”
Lục Châu nhìn về phía phát ra giọng nói.
Bên cạnh Lam Nhược Nhiễm là một cô gái khí chất thanh nhã, xinh đẹp lạ thường.
Nét mặt tinh tế, làn da trắng hồng, lông mày cong cong, đôi mắt sáng long lanh, môi đỏ hồng như cánh hoa hồng, dưới lớp áo lông màu xanh nhạt càng toát lên vẻ thanh lệ thoát tục.
Mỗi nụ cười của cô đều tràn đầy sự tự tin rạng rỡ, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Người này hẳn là Tương Ý, cô gái mà Lệ Nam Y từng nhắc tới.
Lam Nhược Nhiễm cười rạng rỡ.
“Con lúc nào tới Lệ gia cũng nhớ mang quà cho ta, thật là chu đáo.”
Cát Tương Ý ngọt ngào đáp:
“Dì Lam giống như một người mẹ khác của con, tặng quà là con muốn hiếu kính dì, mong dì lúc nào cũng vui vẻ. Không biết dì có thích món quà này không?”
“Thích chứ, tất nhiên là thích. Chỉ cần là đồ con tặng, dì đều thích. Vừa hay mấy hôm nay dì còn đang lo không biết dùng mỹ phẩm nào để xóa nếp nhăn ở khóe mắt, thì con đã mang đến tận nơi.”
Cát Tương Ý cười khẽ:
“Vậy thì con đến thật đúng lúc.”
Hai người trò chuyện say sưa, dường như quên mất sự hiện diện của Lục Châu.
Cậu không thèm để ý, cởϊ áσ khoác, rồi cất tiếng gọi:
“Mẹ, con tới rồi.”
Ngay lập tức, cả đại sảnh trở nên yên tĩnh.