Chương 15: Đào hố (3)

Ông lão hỏi:

“Cậu không tin lời ta nói sao?”

“Cụ à, tôi thật không có ý lừa cụ, nhưng mà…”

Lục Châu vừa nói vừa thoải mái đào thêm một hố nữa:

“Cụ bảo tôi làm sao tin được đất này cứng như cụ nói?”

Ông lão:

“…”

Lục Châu gieo xong ba hạt giống, vội chạy vào phòng bưng một chậu nước ra tưới cho hạt.

Làm xong tất cả, cậu cảm thấy tinh thần sảng khoái chưa từng có, người khỏe hẳn ra, đến mức chỉ muốn nằm lên giường nghỉ ngơi.

Cậu lười biếng vươn vai, quay về phòng, sau lưng còn nghe đám người kia bàn tán rì rầm:

“Các người thấy hạt giống có nảy mầm không?”

“Tôi cá một triệu đồng minh, chắc chắn không thể nảy mầm.”

“Phi, giờ đồng minh mất giá thảm, một triệu chẳng bằng cắc bạc, còn dám mang ra cá cược? Tôi cược một trăm tỷ đồng minh, ít nhất mười năm sau mới nảy mầm.”

“Giống vậy, tôi cũng cược một trăm tỷ, nhưng tôi nói là nó sẽ chẳng bao giờ nảy mầm.”

“Tôi cũng muốn cược…”

“Tôi cũng vậy…”

Nghe mấy câu đó, Lục Châu chỉ biết bất lực lắc đầu: Đúng là nhập vai quá sâu, bọn họ thật sự coi mình là quỷ, miệng toàn nhắc đồng minh.

Cậu cũng nghĩ, trời lạnh thế này, hạt giống sao có thể nảy mầm chứ.

Lục Châu đóng cửa phòng, để mặc tiếng ồn bên ngoài, rồi nằm xuống ngủ.

Cậu ngủ một mạch đến tám giờ sáng hôm sau.

Khi tỉnh lại, Lục Châu có cảm giác như lột xác, người nhẹ nhõm, linh hoạt hơn nhiều, không còn uể oải nặng nề như trước.

Cậu bước tới kéo rèm cửa, nhìn ra ngoài bốn ông lão vốn hay tụ tập đánh cờ trong đình nay lại đứng vòng quanh khu vườn cậu đào hố tối qua, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, khó tin.

Lục Châu thay quần áo, rửa mặt xong đi ra, thấy bốn ông lão vẫn đứng cạnh vườn hoa, tò mò bước tới hỏi:

“Các cụ đang nhìn gì thế?”

Bốn ông lão quay lại nhìn cậu, rồi lại nhìn về phía vườn hoa.

Lục Châu đi đến gần, vừa thấy liền sững sờ mấy hạt giống gieo tối qua đã nảy mầm.

Cậu kinh ngạc kêu lên:

“Mau vậy sao?”

Một ông lão nói theo:

“Có thể nảy mầm đã khiến lão phu ngạc nhiên lắm rồi, thế mà chỉ một đêm đã nảy mầm, nhanh quá mức.”

Một ông khác lại nói:

“Theo lẽ thường mà nói, hạt giống gieo trên đất Phật quả thực có thể trong nháy mắt hoặc trong thời gian ngắn nảy mầm, nhưng mà…”

Lời còn chưa dứt thì ngoài sân vang lên tiếng gọi của Bàn Mạt và Bàn Thủy:

“Chúng tôi tới rồi, cậu dậy chưa?”

Đây là quy định của Địch quản gia, trước khi bước vào sân nhất định phải gọi lớn một tiếng.

Ngay sau đó, Bàn Mạt và Bàn Thủy đi vào, thấy Lục Châu đang đứng trước vườn hoa, trên tay còn xách mấy hộp cơm giữ nhiệt:

“Chúng tôi mang bữa sáng tới cho cậu.”

Lục Châu quay lại đáp, rồi khi quay đầu nhìn lại thì bốn ông lão đã biến mất.

“Ủa, người đâu? Đi nhanh thế?”

Cậu ngạc nhiên, rõ ràng không thấy bóng dáng rời đi, cũng chẳng nghe tiếng bước chân nào, như thể biến mất ngay tại chỗ.