Chương 11: Thiết kế lễ phục (2)

Lục Châu vội gọi với theo:

“Mau về tìm ba mẹ đi, kẻo bị lạnh cóng đó!”

Lệ Nam Huyền đi ra, hỏi:

“Em đang nói chuyện với ai vậy?”

“Là hai đứa nhỏ không mặc áo quần, không biết nhà ai mà lại để con mình trần trụi chạy ra giữa trời tuyết, thật sự quá vô trách nhiệm.”

“Có lẽ là con của mấy người họ hàng ở viện khác.”

Lệ Nam Huyền kéo cậu về phòng, rồi lấy khăn lông thấm nước ấm đắp lên cánh tay Lục Châu.

Lục Châu kinh ngạc:

“Anh vào phòng tắm là để lấy nước ấm sao?”

“Ừ.”

Nhìn ánh mắt hắn đầy lo lắng, Lục Châu hiểu người đàn ông này thật sự quan tâm đến mình.

Lúc này, trong sân vang lên tiếng nhạc du dương, mê hoặc lòng người.

Lục Châu quay đầu nhìn, thấy hơn chục nam nữ ăn mặc cổ trang mỏng manh, nhảy múa gợi cảm như đang cố quyến rũ chủ nhân của nơi này.

Bên cạnh còn có cả ban nhạc đệm.

“Ha, sân nhà anh náo nhiệt thật đấy.”

Lục Châu nói, trong giọng pha chút chua chát:

“Cấp trên của anh có biết anh sống thoải mái sung sướиɠ thế này không?”

Khóe môi Lệ Nam Huyền cong cong:

“Em đang ghen à?”

“Ở sân nhà vị hôn phu của mình, mười mấy nam nữ mặc hở hang nhảy múa, anh nghĩ tôi vui nổi sao?”

Lệ Nam Huyền cười đầy ẩn ý:

“Chỉ có em mới thấy nơi này náo nhiệt thôi.”

“Còn chưa đủ ồn ào sao? Chẳng lẽ trước kia sân nhà anh còn náo nhiệt hơn à?”

“Dĩ nhiên là không. Nhưng từ khi em dọn đến, nơi này đúng là sống động hơn nhiều.”

Hắn vừa nói vừa xoa nhẹ mái tóc Lục Châu, mắt híp lại đầy ý cười.

Ngay sau đó, tiếng nhạc đột nhiên tắt hẳn.

Lục Châu nhìn ra sân, thì những người vừa nhảy múa đã biến mất không còn tung tích.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Báo cáo thiếu tá, chú Địch tìm anh.”

Giọng thông báo vang lên.

Lệ Nam Huyền bắt máy, nói vài tiếng rồi cúp:

“Chú Địch bảo, nhà thiết kế lễ phục đã tới, đang chờ chúng ta ở sân Bàn Mạt.”

Lục Châu hỏi:

“Nhà thiết kế lễ phục? Họ tới làm gì?”

“Đương nhiên là để thiết kế đồ dự tiệc thường ngày, còn có cả lễ phục cưới cho chúng ta.”

Lục Châu hơi do dự:

“Anh chắc chắn thật sự muốn cưới tôi chứ?”

Lệ Nam Huyền nhướng mày:

“Em định đổi ý?”

“Không phải. Tôi chỉ muốn xác nhận lại lần nữa thôi. Dù sao chúng ta mới gặp có một lần, mà anh đã quyết định kết hôn, có vẻ hơi vội vàng. Tôi sợ sau này anh hối hận.”

Ánh mắt Lệ Nam Huyền kiên định:

“Tôi chưa bao giờ hối hận với quyết định của mình.”

“Vậy…”

Lục Châu ho nhẹ, hỏi tiếp:

“Nếu sau khi cưới, anh gặp xui xẻo, thậm chí mất quân chức hay bị ảnh hưởng danh dự, anh cũng không hối hận sao?”

Lệ Nam Huyền cười:

“Lời này nghe giống như tuyên thệ trong lễ cưới ấy.”

Lục Châu vẫn kiên trì:

“Vậy rốt cuộc anh có hối hận không?”

Lệ Nam Huyền lấy ra một tấm thẻ bài màu đen vàng treo trên sợi dây chuyền, đeo lên cổ Lục Châu.

Lục Châu nghi hoặc:

“Đây là gì vậy?”