Lục Châu thấy sắc mặt Lệ Nam Huyền không tốt, lo lắng hỏi:
“Anh sao vậy?”
Lệ Phong Linh thì lại làm như không nhận ra, còn cười hì hì hỏi:
“Nam Huyền, cô nghe Tiểu Châu nói cháu vừa gặp đã phải lòng cậu ấy đúng không?”
Lục Châu không ngờ Lệ Phong Linh lại hỏi thẳng như vậy, xấu hổ nhìn sang Lệ Nam Huyền.
Lệ Nam Huyền nhìn Lục Châu, khóe môi khẽ cong lên:
“Đúng vậy. Hôm qua, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy em ấy, cháu đã bị mê hoặc. Khi đó chỉ muốn giữ em ấy bên mình, không để chạy mất, cũng không muốn để người khác có cơ hội chiếm lấy. Vì thế, vừa gặp mặt cháu đã quyết định chọn ngày kết hôn, để tất cả mọi người biết em ấy là của cháu.”
Lục Châu không dám tin lời hắn nói, nhưng lại bị ánh mắt sâu kín kia nhìn đến ngượng ngùng, tim đập thình thịch không kìm được.
“Ta thấy cháu chẳng khác nào tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết, đối với người mình thích thì chiếm hữu đến mức cực đoan.”
Lệ Phong Linh cười, rồi quay sang hỏi Lục Châu:
“Tiểu Châu, còn cháu thì sao? Có phải cháu cũng vừa gặp đã yêu Nam Huyền không?”
Lục Châu ngại ngùng, khẽ ho:
“Chuyện này… cháu muốn chờ sau khi kết hôn rồi nói riêng với anh Nam Huyền.”
Khóe môi Lệ Nam Huyền cong lên càng rõ:
“Tôi đã chờ ngày đó từ lâu rồi.”
Lục Châu:
“…”
Lệ Phong Linh cố tình kéo dài giọng trêu chọc:
“Xem ra ở đây có chuyện mờ ám nha”
Lục Châu bị chọc đến không biết trả lời sao, vội vàng đổi đề tài:
“Đồ ăn sắp nguội rồi, mau ăn đi.”
Ăn cơm xong, Lệ Nam Huyền trò chuyện với Lệ Nguyên Cương thêm nửa tiếng, rồi mới đưa Lục Châu rời đi.
Nhìn xe đi xa, Lệ Phong Linh tò mò hỏi ông:
“Ba, trên người Tiểu Châu sáng rực quá, con chưa từng thấy ai tỏa ra ánh sáng vàng như vậy. Có phải cậu ấy là quý nhân chuyển kiếp không?”
Lệ Nguyên Cương gõ nhẹ lên trán con gái:
“Ngày thường không chịu học hành, bây giờ đến cả ánh sáng trên người Tiểu Châu cũng nhìn không thấu. Không thấy xấu hổ à? Mau về phòng học đi, đến khi nào con nhìn ra được ánh sáng kia là gì thì hẵng thôi.”
“Biết rồi, biết rồi ạ!”
Lệ Phong Linh cười hì hì rồi chạy về phòng học.
Lệ Nguyên Cương nhìn theo hướng chiếc xe biến mất, thở dài một hơi.
Lệ Nam Huyền lái xe đưa Lục Châu về nhà họ Lệ.
Vừa vào đến sân lớn, Lục Châu liền phát hiện mọi người xung quanh nhìn mình bằng ánh mắt ngạc nhiên, như thể không ngờ lại được gặp lại cậu.
Hai người về đến viện Dương Môn, Lệ Nam Huyền đi thẳng vào phòng tắm.
Lục Châu chán, ngồi bên cửa sổ lướt điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Bốn ông lão mặc cổ trang vẫn đứng trong đình, nhưng lần này họ đang nghiên cứu bàn cờ tướng đặt trên bàn đá.
Tiếp theo đó, trong sân vang lên tiếng trẻ con cười giòn tan.
Lục Châu nhìn theo, thấy hai đứa trẻ khoảng ba tuổi, một trai một gái chân trần chạy lon ton trên nền tuyết.
Cả hai chỉ mặc mỗi cái yếm đỏ và chiếc qυầи иᏂỏ, hệt như đôi bé trai bé gái trong tranh Tết.
Bé trai đội mũ nhỏ, bé gái búi tóc, trông xinh xắn đáng yêu vô cùng.
Thấy Lục Châu nhìn mình, hai đứa nhỏ lập tức chạy lại, ngẩng đầu nở nụ cười rạng rỡ.
Lục Châu vội vàng lấy hai chiếc áo khoác trong phòng chạy ra, choàng lên người bọn nhỏ:
“Trời lạnh thế này mà các con không mặc áo quần đã chạy ra ngoài? Ba mẹ các con đâu? Sao không trông nom các con?”
Hai đứa bé chớp đôi mắt to tròn, ngạc nhiên hỏi:
“Chú… chạm được vào tụi con thật sao?”
“Không những chạm được, còn có thể véo má này nữa.”
Lục Châu bật cười, đưa tay nhéo nhéo đôi má mềm của chúng, đang định bế lên thì giọng Lệ Nam Huyền từ trong phòng vang ra:
“Tiểu Châu…”
Nghe tiếng hắn, hai đứa bé giật mình, hoảng hốt quay đầu chạy mất.