Vẫn may cho Vương Dao Tĩnh, cô đến công ty không bị muộn, hơn nữa còn bị thừa mấy phút vẫn đủ thời gian để ăn sáng.
“Chị cũng ăn sáng à?” Cô nhìn chị đồng nghiệp cũng đang ngồi ăn sáng.
Cô ngồi vào bàn mở trong túi sách lấy ra một hộp thức ăn. Là Hạo Nhiên đã chuẩn bị cho đồ ăn sáng cho cô.
“Ừ, hôm nay dậy hơi muộn tí.”
Anh ấy vẫn luôn như vậy, luôn chăm lo cho cô từng tí một. Rất tỉ mỉ, anh ấy là một người đàn ông tốt.
Mở nắp hộp ra, cô thấy trong đó là một cái bánh mì kẹp thịt được cắt làm đôi. Nhìn rất ngon mắt.
Nhưng cô lại nghĩ đến sự việc ngày hôm qua, trong đầu lại vẩn vơ suy nghĩ. Liệu rằng, cái xác người hôm qua hắn có chết biết nó thành thịt kẹp bánh mì không? Đây có phải thịt người?
“Ái zà... ngon thế! Nhất em đấy!”
Dao Tĩnh cười nhẹ, ngượng ngùng nhìn chị San. Chợt lại nhìn thấy cái bánh bao trên bàn. Trong đầu loé lên ý nghĩ.
“Hay chị đổi bánh bao cho em nhé!”
“Sao? Giận nhau hửm?”
“À không chị, tại em chán ăn bánh mì thôi, đổi cho em nhá!”
Đương nhiên là chị San đổi cho cô ngay, một phần là chị ấy tốt bụng còn một phần là bánh mì nhìn rất ngon. Chị ấy làm sao có thể thoát khỏi sự mê hoặc của nó chứ?
“Nào thì đổi.”
Dao Tĩnh đẩy hộp bánh cho chị San, còn mày cầm lấy túi bánh bao của chị ấy.
San cầm nửa bánh mì cắn một miếng, mắt trợn tròn. Rồi quay sang vỗ vào sau lưng của Dao Tĩnh một cái.
“Ngon này mà không ăn, phí!”
Nói thật ra thì phải công nhận một điều rằng Từ Hạo Nhiên nấu ăn ngon thật đã vậy còn rất khéo nữa chứ. Đương nhiên cái bánh bao lề đường sao sánh bằng bánh của anh làm được.
“Ngày nào em cũng ăn, hơi chán.”
Dao Tĩnh bĩu môi lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng thật ra là nói điêu, cô làm sao mà không thích ăn chứ? Vì tay nghề nấu nướng này đã làm cô đổ ngục mà. Chỉ qua là cô sợ thịt trong bánh mì kia là thịt người.
“Thôi ăn nhanh, sắp vào giờ rồi.”
“Vâng chị.”
Cô nhìn chị San mỉm cười, tay cầm bánh bao căns một miếng thật to. Nhưng để nói ăn ngon thì cô vẫn không ăn ngon được.
Nhìn chị San ăn bánh mì mà cô luôn nghĩ tới cảnh đêm hôm qua. Rùng mình lạnh buốt, tay chân nổi da gà.
[...]
Vương Dao Tĩnh đẩy xe thuốc từ trong phòng bệnh nhân ra. Cô liền giật nẩy mình nhìn người trước mặt.
“Em... anh... à... sao anh ở đây?”
Chính là hắn, Hạo Nhiên. Trong đầu cô đang nghĩ về hắn thì hắn liền xuất hiện. Cô bối rối, nói lịu hết lưỡi.
“Đưa cơm cho em này!”
Từ Hạo Nhiên mỉm cười nhìn cô trìu mến. Trong mắt anh, Dao Tĩnh xinh đẹp hơn bao giờ hết.
“Nhất nhá!”
“Cũng muốn được như ai đó!”
“Uồi... “
Mọi người xung quanh nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ ganh tị. Nhưng họ đâu biết trong cô rối bời thế nào?
Nhìn anh một lúc thì cô lấy lại tinh thần, đi đến gần anh ôm anh một cái. Miệng nở một nụ cừoi gượng ép. Cô phải diễn sao cho nó thật giống với lúc cô chưa biết chuyện.
“Anh không cần thế đâu.”
Tay cầm cặp l*иg cơm quàng sau lưng cô, tay còn lại xoa nhẹ mái tóc bồng bềnh âu yếm.
“Anh sợ em lại nhịn đói!”
Quả thực như vậy, có những hôm nhiều bệnh nhân cô không có thời gian đi mua cơm xong liền bỏ bữa.
“Lại cơm ch* rồi!”
“Hạo Nhiên về đi.”
“Không muốn ăn cơm ch* của hai người đâu!"
Nghe mọi người nói vậy cô liền có cớ đẩy hắn ra. Giọng đuổi khéo hắn về nhà.
“Thôi anh về nghỉ ngơi đi, đêm còn đi làm mà!”
Hắn là bác sĩ và tuần này tới phiên hắn trực đêm. Ngoài mặt thì tỏ vẻ lo cho anh nhưng thật ra là đuổi khéo.
“Nhớ ăn đấy.”
“Em biết rồi, anh đi đi.”
Hạo Nhiên đưa cặp l*иg cơm cho Dao Tĩnh rồi chào các anh chị đồng nghiệp. Xong xuôi mới đi ra thang máy về nhà.
Là một bác sĩ giỏi trong nghề, một người chồng đảm đang biết mọi việc nhà. Thật sự cái vỏ bọc của Từ Hạo Nhiên hắn quá hoàn hảo rồi.