Chương 7: Tới kỳ rồi

“Đừng có nghĩ qua loa với tôi được, bằng không em cứ chờ xem.” Đừng tưởng tôi không biết em nghĩ gì, tôi đã ở bên em mười năm rồi, chẳng lẽ còn chưa hiểu rõ tính em sao?

“Nhưng mà cũng phải cảm ơn anh, nếu không gặp chuyện đó, tôi thật chẳng biết phải làm thế nào.” Cô ngẩng đầu khẽ nhìn anh, trong mắt ánh lên một thứ cảm xúc khó nói thành lời.

“Ừm, vậy em định cảm ơn tôi bằng cách nào đây? Hay là... lấy thân báo đáp đi?”

Mục Tiểu Tình lập tức tròn xoe mắt, cái tên này đến giờ mà vẫn còn nghĩ mấy chuyện kiểu đó sao?

“Hừ, cho anh hai chữ thôi, mơ đi!”

Ngốc à, quên mất là em vốn đã gả cho tôi rồi sao.

“Dù sao em cũng là người của tôi rồi, tôi đâu sợ em chạy mất.” Giọng Phượng Tịch Minh nghe qua lại còn có vẻ thích thú.

“Không nói với anh nữa, tôi phải về đây. Tạm biệt!”

Đến cổng trường, Mục Tiểu Tình vứt lại một câu rồi quay đầu chạy thẳng vào ký túc, bỏ mặc Phượng Tịch Minh đứng đó.

Về đến phòng, cô vội vàng rửa mặt thay đồ rồi leo lên giường, nhưng mãi chẳng chợp mắt nổi.

“Haiz, ban ngày ngủ nhiều quá đúng là khó chịu thật.” Cô hết lăn bên này lại trở bên kia, lẩm bẩm mãi không yên.

Sáng sớm hôm sau, Mục Tiểu Tình dậy rất sớm. Cô mặc một bộ đồ gọn nhẹ, khoác túi xách lên vai, quay người định ra ngoài, nhưng vừa xoay người liền giật mình khi thấy Phượng Tịch Minh đang dựa ở cửa, ánh mắt dán chặt vào cô.

Mục Tiểu Tình sững người rồi chợt nhớ ra vừa nãy mình đang thay đồ! Thế là cô lập tức lấy tay che ngực, mặt đỏ bừng: “Anh đến từ bao giờ thế? Đồ biếи ŧɦái!”

“Biếи ŧɦái à? Tôi là chồng em đấy.” Phượng Tịch Minh khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng ý cười: “Mà nói thật, dáng em cũng không tệ đâu. Phúc lợi của tôi xem ra không nhỏ nhỉ.”

“Cút đi! Đừng có lại gần!” Thấy anh bước lên một bước, cô vội túm lấy chiếc túi xách ném thẳng qua.

Nhưng Phượng Tịch Minh dễ dàng giơ tay bắt được, còn rất tự nhiên mở túi ra xem, lục lọi bên trong.

“Anh... anh làm cái gì vậy? Ai cho anh lục đồ của tôi hả?” Mục Tiểu Tình tức điên. Cô ghét nhất là người khác động vào đồ của mình, dù kẻ đó có là ma đi nữa.

Phượng Tịch Minh không nói một lời. Sau khi xem xong trong túi, anh đặt nó xuống, rồi lại thong thả đi đến bên tủ quần áo, tiếp tục lục lọi.

“Anh thật đáng ghét! Tại sao cứ phải động vào đồ của tôi chứ?” Mục Tiểu Tình cau mày, giọng đầy bực bội.

Thế là, khi Phượng Tịch Minh từ trong tủ lục ra một gói “cánh nhỏ”, cả gương mặt cô lập tức đỏ bừng.

Đến khi thấy hành động tiếp theo của anh, Mục Tiểu Tình suýt nữa muốn nổi điên, thậm chí còn có ý định... gϊếŧ người, bởi vì Phượng Tịch Minh đã xé bao, lấy ra một cái rồi đưa thẳng cho cô.

“Đi nhanh lên, muộn chút nữa là không kịp đâu.” Nói xong, anh còn nhét món đồ kia vào tay cô.

“Anh làm gì vậy?” Mục Tiểu Tình ngớ người, chẳng hiểu mô tê gì cả.

Thấy cô vẫn đứng đực ra đó, Phượng Tịch Minh kéo tay cô lôi thẳng vào nhà vệ sinh: “Vào đi.” Rầm! Cửa đóng sập lại.

Bị đẩy vào trong, Mục Tiểu Tình tức tối ném thẳng thứ trong tay lên bồn cầu: “Làm cái gì hả?”

Ngay lúc ấy, cô nghe thấy tiếng Phượng Tịch Minh ngoài cửa: “Đến rồi.”

Và ngay sau đó, một cơn đau quặn bất ngờ truyền lên từ bụng dưới.

Mục Tiểu Tình chau mày, lúc này cô mới sực nhớ, hình như kỳ kinh nguyệt của mình đến rồi.

Kéo quần xuống xem, quả nhiên có một vệt đỏ.

Thảm thật, đến kỳ rồi.

Khốn kiếp! Tên quỷ đó làm sao biết được chứ? Nếu không phải anh ta biết chính xác thời gian, sao có thể chuẩn bị sẵn cả đồ cho mình?

Không ngờ con quỷ này lại biếи ŧɦái đến thế! Đến cả việc phụ nữ hành kinh cũng nắm rõ, thật đáng sợ!

Cốc, cốc, cốc!

Phượng Tịch Minh gõ cửa, rồi một bàn tay cầm chiếc qυầи ɭóŧ từ từ thò vào trong.

Giọng anh uể oải mà đầy vẻ đáng ăn đòn: “Này, mau thay đi, khó chịu lắm phải không? Xong rồi thì ra ngoài.”

“Aaa... Anh còn biết xấu hổ không hả?” Mục Tiểu Tình giật phắt lấy cái quần rồi đóng sầm cửa lại.

“Tôi làm sao mà không biết xấu hổ? Tôi tốt bụng mang đồ cho em mà lại bị đối xử như thế à? Phải biết là nếu tôi thật sự mất mặt, tôi đã xuyên tường vào rồi.”

Giọng anh khẽ cười, nhẹ mà khiến người ta tức sôi máu.

Đáng ghét, thật muốn đập cho một trận!

“Vậy tôi cảm ơn anh nhé.” Giọng Mục Tiểu Tình nghiến răng ken két.

“Ừ, chuyện nên làm thôi, vợ chồng với nhau mà. Giúp vợ lấy đồ là lẽ đương nhiên.” Phượng Tịch Minh cười khẽ, âm thanh dễ nghe đến mức càng khiến người khác bực bội.

Ngay giây tiếp theo, trong phòng tắm vang lên tiếng hét kìm nén: “Cút! Đừng để tôi thấy mặt anh nữa!”

Không ngờ tên quỷ này không chỉ có bản lĩnh dọa người, mà còn có tài chọc người tức chết.

Thế nhưng, khi Mục Tiểu Tình bước ra khỏi phòng tắm, mọi cơn giận dữ đều tan biến.

Bởi vì, trên tủ đầu giường đặt sẵn một cốc nước đường đỏ còn bốc khói nghi ngút.

“Hết đứng ngẩn ra đó chưa? Đau bụng lắm phải không? Còn chịu được không? Mau lại đây, uống chút nước ấm đi.”

Đúng vậy, mỗi lần đến kỳ là cô đau đến mức không xuống nổi giường. Lần nặng nhất chỉ có thể nằm bẹp suốt ngày. Dù đã luôn cố chăm sóc bản thân, nhưng đây là lần đầu tiên trong lúc đau đớn như thế có người chuẩn bị sẵn cho cô một cốc nước đường ấm áp như vậy.

Cho dù người đó là một con quỷ khiến cô ghét cay ghét đắng, lòng cô vẫn ấm lên một chút.

Cô nâng cốc nước nóng nhấp từng ngụm nhỏ. Khi cơn đau bụng dịu lại, cô mới đi về phía phòng tắm.

Và suýt ngất.

Phượng Tịch Minh đang cầm chiếc qυầи ɭóŧ của cô, nghiên cứu xem phải giặt thế nào.

“Aaaa! Phượng Tịch Minh, mau đặt xuống! Tôi tự giặt, để tôi làm!” Mục Tiểu Tình hoảng hốt lao tới định giật lại món đồ.

“Không được, em đừng động vào, về phòng nằm nghỉ đi.” Phượng Tịch Minh liếc cô một cái, không hề có ý định trả lại.

“Em cứ không chịu chú ý mấy chuyện này nên mỗi lần đến kỳ mới đau như thế.”

Phải, cô biết rõ mình trước kia không chăm sóc tốt nên mới bị như vậy. Nhưng cho dù có khó chịu, cô cũng tuyệt đối không thể để một con quỷ nam giặt qυầи ɭóŧ của mình được!

Dù là người hay ma cũng không thể!

Mục Tiểu Tình cau mày: “Đặt xuống, tôi chỉ dùng nước nóng giặt thôi, không sao đâu.”

Trong mắt Phượng Tịch Minh lóe lên tia cười trêu chọc: “Giặt đồ cho vợ thì sao? Có nhà nào mà chồng chưa từng giặt quần áo cho vợ đâu, em làm gì mà ngạc nhiên thế?”

Rồi anh quay lại nhìn cô, giọng vừa dịu vừa khiến người nghe rùng mình: “Ngoan, đây là việc chồng nên làm. Em về phòng nghỉ trước đi, tôi giặt xong sẽ vào với em ngay.”

Mục Tiểu Tình lập tức cảnh giác. Câu đó... nghe sao mà đáng ngờ thế nhỉ?

Về phòng? Anh ta định làm gì chứ?

“Anh có ý gì? Bảo tôi về phòng làm gì?”

Phượng Tịch Minh bỗng dừng tay, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị: “Ý em là muốn tôi làm gì đó sao? Thế nào, muốn tôi cùng em lên giường à?”

“Anh...” Chỉ một câu thôi mà Mục Tiểu Tình đỏ bừng cả mặt.

Phượng Tịch Minh khẽ cười: “Ha, ra là đầu óc em nghĩ đen tối vậy đó. Tôi chỉ định nói là lên giường ngủ, sưởi ấm bụng cho em thôi mà.”

Anh đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô, giọng dịu đi: “Giờ thì ngoan ngoãn nằm yên trên giường đi, không được chạy lung tung. Đợi khi nào hết kỳ, chúng ta hẵng tính chuyện khác.”

“Nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Giọng anh trầm xuống, cắt ngang lời cô: “Tôi không muốn nói lần thứ hai, mau nằm xuống đi.”

Nói rồi, anh bế thốc cô lên, chẳng để cô có cơ hội vùng vẫy, đặt xuống giường rồi đắp chăn cẩn thận.

Trong thoáng chốc, Mục Tiểu Tình bỗng thấy lòng mình chao đảo. Tại sao chứ? Anh cứ đối tốt với tôi như vậy, tôi sợ mình sẽ không rời khỏi anh được mất.

“Tại sao anh lại đối xử với tôi như thế? Âm thầm bảo vệ tôi suốt mười năm, giờ còn khiến tôi bắt đầu phụ thuộc vào anh.” Cô buột miệng nói ra điều trong lòng.

Phượng Tịch Minh đáp, giọng bình thản như nước: “Tại sao ư? Đương nhiên vì em là vợ tôi. Chẳng lẽ em nghĩ còn có lý do nào khác?”

Mục Tiểu Tình khẽ cau mày: “Vì tôi là vợ anh nên anh mới tốt với tôi sao?”

Một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên trong ngực, khó tả vô cùng.

“Thế với người khác, chỉ cần làm lễ âm hôn với anh, anh cũng sẽ đối tốt như vậy à?”

“Đương nhiên rồi. Là vợ tôi thì tôi phải đối tốt chứ.” Phượng Tịch Minh cười nhạt, đôi môi cong nhẹ.

Ngực cô bỗng nghẹn lại, hít thở cũng thấy khó. Đáng chết, tại sao cô lại thấy khó chịu thế này? Cảm giác này chẳng phải là ghen sao?

Cô từ bao giờ lại học được cái kiểu của mấy cô gái nhỏ, bắt đầu rung động với anh ta rồi?

Một con quỷ đã cướp đi lần đầu tiên của cô, còn thường xuyên hạch sách, khiến cô tức muốn chết. Cô lẽ ra phải hận anh mới đúng!

“Mục Tiểu Tình, đang nghĩ gì đấy?” Một bàn tay lạnh buốt bóp nhẹ cằm cô, buộc cô ngẩng lên.

Đập vào mắt cô là ánh nhìn đầy trêu chọc của Phượng Tịch Minh: “Ngốc à, tôi đùa thôi.”

“Cái đầu nhỏ của em đang nghĩ gì thế? Em tưởng tôi sẽ vô cớ bảo vệ một người suốt mười năm à?” Ánh mắt anh bỗng trở nên sâu thẳm, trầm giọng nói: “Giờ thì hiểu chưa?”

Câu đó có ý gì đây? Là vì năm đó anh không còn lựa chọn nào khác ư?

“Thôi, không đùa em nữa.” Anh thở khẽ rồi mỉm cười: “Lý do đợi khi nào em thật sự muốn biết, tôi sẽ nói cho. Nhưng không phải bây giờ.”

Dứt lời, Phượng Tịch Minh cũng chẳng buồn giặt đồ nữa, vén chăn chui luôn vào trong chăn cô.

“Tránh ra một chút, người tôi lạnh lắm. Trong chăn có túi chườm nóng đấy, tự đặt lên bụng đi cho ấm.”

“Hừ, anh còn biết mình lạnh à? Thế thì chui vào làm gì?” Mục Tiểu Tình nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cô luồn tay vào chăn, quả nhiên sờ thấy túi chườm. Áp lên bụng, hơi ấm lan ra khiến cô dễ chịu hẳn.

Thôi được, nể cái túi chườm của anh nên tôi tạm tha.

Giọng Phượng Tịch Minh chợt vang lên bên tai: “Thật ra, em là người phụ nữ đầu tiên của tôi, tin không?”

“Không tin. Lời quỷ nói thì đáng tin chắc?” Mục Tiểu Tình giơ tay đẩy anh ra khi anh định ghé sát lại.

“Không tin à? Vậy thì cứ thử thêm vài lần nữa, tôi tin là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.” Nụ cười gian tà lại nở trên môi anh.

Mục Tiểu Tình lập tức đỏ mặt tía tai: “Tránh xa tôi ra! Lạnh chết mất, tôi muốn ngủ rồi!”

Phượng Tịch Minh khẽ đặt nụ hôn lên giữa chân mày cô: “Được rồi, ngủ đi. Tôi ở đây với em.”

“Nhưng mà, em mới vừa ăn xong, chưa ra khỏi phòng đã lại chui lên giường. Không sợ biến thành heo à?”