Chương 6: Bị trêu chọc

Ăn uống vui vẻ xong, Mục Tiểu Tình còn vừa đi vừa ngân nga, tâm trạng cực kỳ phấn khởi.

Vừa ra khỏi phố ăn vặt, từ phía đối diện đi tới một nhóm người. Mục Tiểu Tình tưởng là mấy sinh viên say rượu nên cũng không để ý, cứ thế bước lên phía trước, đâm sầm vào họ.

Khi hai bên lướt qua nhau, một người trong nhóm cố ý hích mạnh vào vai cô khiến cô nhíu mày. Cô không nói gì, nghĩ thôi kệ, tránh được chuyện thì tránh, đừng so đo với mấy người say.

Nhưng bên kia lại không định bỏ qua cho cô.

“Này cô em, vô duyên vô cớ đâm vào bọn anh mà không biết xin lỗi hả?” Một gã thấp người trong nhóm lên tiếng.

Mục Tiểu Tình cau mày, lạnh giọng đáp: “Nói chuyện cho có lý chút được không? Rõ ràng là anh đâm vào tôi. Không bắt anh xin lỗi thì thôi, còn định vu khống tôi à?”

“Ô, cô em trông cũng xinh phết nhỉ. Thế nào, anh em?” Gã đàn ông say khướt ở giữa nói.

“Đúng rồi, đại ca nói chuẩn.” Đám người còn lại phụ họa theo.

Mục Tiểu Tình không định dây dưa với họ, đắc tội chỉ thiệt thân mình. Cô quay người chuẩn bị rời đi.

“Này này, cô em đừng đi vội, ở lại chơi với mấy anh, đảm bảo cô em hài lòng.” Gã đại ca lại trêu chọc.

Trong bóng tối, Phượng Tịch Minh vẫn âm thầm theo dõi, ban đầu còn mang tâm thế xem kịch vui.

Hừ, không ngờ mình cũng có ngày bị mấy gã say trêu chọc. Ra ngoài ăn chút cho vui mà cũng gặp chuyện này, số mình thật chẳng ra gì.

“Hôm nay chị đây tâm trạng tốt, không thèm chấp các anh, tự mà đi chơi đi.” Cô lạnh giọng nói.

“Không có cô em, bọn anh chơi sao vui được? Đúng không anh em?” Một gã nói, những người bên cạnh lại ồn ào hưởng ứng.

Mục Tiểu Tình không nói nữa, chỉ nghĩ mau chạy thôi. Cô không phải đối thủ của bọn họ, tốt nhất là rút. Cô xoay người định phóng thẳng về trường.

Nhưng chưa kịp chạy, một gã đã tiến đến, chụp lấy tay cô, gằn giọng: “Muốn chạy à? Chưa chơi với bọn anh mà đòi đi?”

Nghe câu đó, gương mặt Phượng Tịch Minh lập tức sầm xuống. Đám này dám trêu chọc phụ nữ của anh? Chán sống rồi à? Được, tôi cho các người biết chết có mùi vị thế nào.

Anh vốn định chờ xem cô tự giải quyết thế nào, nếu được thì khỏi cần ra tay, nếu không thì anh sẽ ra tay rồi nhân tiện đưa ra điều kiện để cô phải đồng ý với mình.

Giờ thì khỏi cần nữa. Đυ.ng vào người của anh, anh không thể nuốt nổi cơn tức này, có người sắp gặp họa rồi.

“Buông tôi ra! Buông ra!” Mục Tiểu Tình cố giằng mạnh nhưng vô ích. Không thể nào, say mà còn khỏe đến thế ư?

“Làm gì à? Đương nhiên là muốn em chơi với bọn anh rồi, tiểu mỹ nhân.” Tên đó vừa nói vừa đưa tay chạm lên cằm cô, nhưng ngay giây sau, hắn hét lên thảm thiết.

“Á, đau quá!”

Mục Tiểu Tình ngẩn người, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đến khi thấy cổ tay hắn vẹo hẳn sang một bên, cô mới nhận ra, có người cứu mình.

Mà người đó chắc chắn là con ma kia.

Ngoài anh ra, chẳng ai có thể trong chớp mắt bẻ gãy tay người khác mà không ai nhìn thấy.

Điều đầu tiên cô nghĩ không phải là chạy mau mà là mình đâu có nhờ anh ta cứu! Anh ta tự ra tay thì không thể bắt mình trả giá gì cả!

Bên kia, đám người còn lại cũng kinh hãi: “Chuyện gì thế? Rõ ràng chẳng thấy ai, sao tay anh ấy lại gãy thế kia?”

“Ai đang giở trò hù dọa đấy? Ra đây mau!”

Không ai đáp lại. Ngay sau đó, người vừa túm lấy Mục Tiểu Tình lại bị một cú đá thẳng vào bụng, ngã vật ra đất.

“Đại ca, có người đá em!”

Cả bọn ngơ ngác, dù say họ vẫn biết rõ xung quanh chẳng có ai!

Mục Tiểu Tình bật cười: “Ha, ai bảo các người trêu tôi, báo ứng đến rồi đó!”

Kế tiếp, từng tên một bị đánh ngã, kẻ thì bị đá vào bụng, kẻ thì trúng chân, có kẻ ăn tát sưng cả mặt. Chỉ chốc lát, cả nhóm đã bị “dạy dỗ” te tua.

Ngay sau đó.

“Á, là ma! Chạy mau!”

Cả đám sợ đến hồn vía lên mây, cuống cuồng bỏ chạy như điên.

“Haha, sao không bảo tôi chơi cùng nữa? Quay lại đi, tôi còn chưa chơi xong mà!” Mục Tiểu Tình còn cố tình hét theo.

Từ trong làn khói nhàn nhạt, hình dáng Phượng Tịch Minh dần hiện rõ. Anh nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng: “Còn cười được à? Một mình đi ra ngoài ban đêm, em không sợ sao?”

“Gặp hạng người như thế mà còn không biết tránh, lại còn đôi co với họ, gan em to thật đấy.”

Nghĩ đến cảnh có kẻ dám chạm vào mặt cô, anh lại dâng lên cơn tức muốn gϊếŧ người.

“Tôi đâu có định đôi co, là họ không cho tôi đi cơ mà.” Mục Tiểu Tình thấy sắc mặt anh u ám liền không dám cãi. Dù sao anh vừa ra tay thì cô cũng biết mình chẳng sao rồi.

“Thật không biết nên nói em thế nào.” Phượng Tịch Minh khẽ thở dài.

“Với lại, tôi đâu có cầu cứu anh, là anh tự ra tay đấy nhé. Đừng có nói chuyện trả giá gì đó nữa.” Cô nghiêm túc nhìn anh, giọng cứng rắn như sợ anh không hiểu.

Sắc mặt Phượng Tịch Minh lập tức sa sầm, hóa ra điều cô bận tâm nhất lại là chuyện trả giá sao? Công anh ra tay uổng phí rồi.

“Thôi, lần này bỏ qua. Nhưng sau này ban đêm ít đi lung tung cho tôi. Nếu còn tái phạm...” Anh lạnh giọng: “Thì chuẩn bị trả nợ một lượt đi.”

Nghe đến hai chữ trả giá, Mục Tiểu Tình vội xua tay: “Không, tôi... tôi biết rồi! Sau này tuyệt đối không vậy nữa!”

Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của anh, cô đành nuốt hết lời phản đối, đổi sang giọng ngoan ngoãn.

Đùa à, lỡ chọc anh ta nổi giận thì mình thiệt to. Dù gì thì hứa là một chuyện, có làm hay không lại là chuyện khác.