Sau một hồi nhìn quanh khắp nơi mà chẳng thấy gì, Mục Tiểu Tình cuối cùng cũng bỏ cuộc.
“Thôi kệ, ngủ cái đã. Dù có ở đây thì mình cũng tìm không ra, rối thêm.”
Cô nằm xuống giường, trong đầu vẫn luẩn quẩn chuyện xảy ra hôm nay. Haiz, sao cô lại dễ gặp ma thế này nhỉ?
Tránh tà tránh quỷ, cuối cùng lại dính ngay một con quỷ mạnh như thế, đúng là không biết may hay là xui nữa.
Nằm trằn trọc suy nghĩ mãi, càng nghĩ càng bực, đến tận gần sáng mới thϊếp đi.
Khi chuông báo thức reo lên, Mục Tiểu Tình uể oải bò dậy, rửa mặt, ăn sáng rồi đi học.
Do tối qua ngủ không ngon nên sáng nay cô ra đường với cặp mắt thâm như gấu trúc.
Chẳng bao lâu, cô cảm giác ánh mắt xung quanh có gì đó khác lạ, dường như ai đi ngang cũng nhìn cô bằng ánh mắt tò mò, dị nghị.
“Nghe nói tối qua có người thấy cậu ta kéo Hoàng Mai lại lúc Hoàng Mai định nhảy lầu đấy!”
“Trời ơi, thật à? Hai người bên cạnh cậu ta lần lượt nhảy lầu, cậu ta không sợ à?”
“...”
Xung quanh toàn là những tiếng xì xào bàn tán về chuyện đêm qua. Thật là, sao ai cũng rảnh đến thế không biết.
Cô quay lại liếc tên con trai nói hăng nhất: Cậu tận mắt thấy à? Làm ơn, đừng bịa chuyện được không?
“Cậu ta trông cũng xinh mà sao bạn cùng phòng lại liên tiếp nhảy lầu như thế, chẳng lẽ ký túc xá họ có gì không sạch sẽ à?”
“Cũng có thể lắm, không thì sao toàn gặp chuyện quái dị thế?”
Ừ, chuẩn luôn, các người nói đúng rồi đó. Cạnh tôi quả thật có “thứ không sạch sẽ”, mà không chỉ thế đâu, còn là một con quỷ mạnh kinh người nữa cơ.
Cô chỉ khẽ cười, chẳng buồn để tâm, thản nhiên bước thẳng vào lớp.
Vừa đến lớp, lại nghe mấy người tụ tập tám chuyện, mà chủ đề vẫn là cô. Thật đúng là, bỗng chốc cô trở thành tâm điểm bàn tán, cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào.
Giáo viên chủ nhiệm ôm tập sách bước vào, vẻ mặt nghiêm túc: “Các em, trước khi bắt đầu tiết học, cô có một thông báo: bạn Hoàng Mai trong lớp mình đã nộp đơn xin thôi học. Từ hôm nay trở đi, em ấy sẽ không còn đến lớp nữa. Lớp trưởng nhớ thông báo lại cho các giáo viên khác nhé.”
Thôi học rồi? Không thể nào, hôm qua vẫn còn thấy mà.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chắc là vì con quỷ đó. Có lẽ tối qua sau khi cô về, anh đã ra tay dọa bọn họ, không thì sao có chuyện rút học nhanh như thế.
Thôi, nghĩ chi nữa. Ở cạnh những người như vậy cũng chẳng an toàn, rời xa họ có khi lại dễ thở hơn.
Buổi sáng trôi qua nhanh chóng. Vừa tan học, việc đầu tiên Mục Tiểu Tình làm là quay về ký túc xá, định dọn dẹp lại phòng, ổn định tinh thần.
Nhưng vừa bước vào, cô liền thấy “con quỷ” quen thuộc đang ở đó.
“Sao anh lại ở đây nữa? Mau đi đi, ở đâu thì về chỗ đó đi!” Cô bước nhanh tới, ra sức đẩy Phượng Tịch Minh ra ngoài.
Thật là, cứ xuất hiện bất thình lình, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
“Tại sao tôi không thể đến? Em đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy à?” Phượng Tịch Minh cau mày, gạt tay cô ra, giọng bất mãn.
“Ờ thì... nhưng anh cũng không thể không nói một tiếng mà chạy thẳng vào đây được! Lỡ khi đó tôi đang tắm thì sao?”
“Thì cùng tắm luôn cho vui chứ sao. Tắm uyên ương nghe cũng hay mà.”
Phượng Tịch Minh nhếch môi, nở nụ cười tà ác.
Mục Tiểu Tình lập tức tức điên lên: “Biến! Mau biến ngay! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
“Chuyện này e rằng không do em quyết được đâu.” Phượng Tịch Minh cau mày, giọng điệu đột nhiên lạnh hẳn đi: “Em là vị hôn thê của tôi, nói không muốn gặp tôi là có ý gì? Muốn nɠɵạı ŧìиɧ à?”
Sắc mặt anh thoắt cái tối sầm lại. Cô mà dám bỏ anh để tìm người khác, anh sẽ lập tức giam chặt cô lại, khiến cô hóa thành con rối, không thể rời đi nửa bước.
“Anh không thể nói cho dễ nghe một chút được à? Gì mà vị hôn thê, gì mà nɠɵạı ŧìиɧ? Tôi còn chưa lấy chồng đó nha!” Mục Tiểu Tình thật sự là bó tay với anh, chẳng hiểu trong đầu anh ngày ngày toàn nghĩ mấy chuyện gì đâu.
“Trừ tôi ra, em đừng hòng gả cho ai khác. Bằng không...” Phượng Tịch Minh nheo mắt, giọng đe dọa: “Tôi đảm bảo em sẽ không có kết cục đẹp đâu.”
“Tôi mới chẳng thèm gả cho anh! Tôi còn muốn sống chứ đâu muốn biến thành ma.” Mục Tiểu Tình bực mình, không buồn cãi vã thêm, xoay người vào phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Bị anh quấy một hồi, cô suýt quên mất mục đích thật sự khi bỏ bữa trưa mà quay về ký túc xá.
“Thôi nào, không đùa em nữa, nói chuyện nghiêm túc chút đi. Sắp tới em được nghỉ rồi đúng không?” Phượng Tịch Minh thong thả bước theo sau.
Mục Tiểu Tình liếc anh đầy nghi hoặc: “Lại muốn làm gì nữa đây? Có phải đang giấu chuyện gì không tiện nói ra không?”
Phượng Tịch Minh trợn mắt: “Nghĩ linh tinh gì thế. Tôi chỉ muốn hỏi em có muốn đi chơi không thôi. Muốn dẫn em tới một nơi thật đẹp, thư giãn một chút.”
“Anh mà cũng tốt bụng thế à? Không phải định lôi tôi xuống âm phủ du lịch chứ? Nói gì thì nói, chỗ đó cũng đặc sắc đấy nhỉ.” Cô vội vàng lùi ra xa, giữ khoảng cách an toàn.
“Nghĩ gì thế hả? Tôi có phải loại người đó đâu. Chỉ hỏi em đi hay không thôi.”
Phượng Tịch Minh hừ một tiếng, rõ ràng không thích thái độ đề phòng của cô.
“Không đi.” Mục Tiểu Tình đáp ngay không thèm suy nghĩ.
Nực cười thật, ai lại đi “thư giãn” với một con ma? Nói ra chắc người ta tưởng cô bị điên. Cô đâu có bệnh đâu, sao phải nhận lời.
“Thật sự không đi à? Vốn dĩ tôi còn định dẫn em đi xem lễ hội pháo hoa cơ đấy. Nhưng em không muốn thì thôi.” Giọng anh thoáng mang chút tiếc nuối.
“Pháo hoa hả?” Mắt Mục Tiểu Tình sáng rực lên, nhưng cô vẫn cố kiềm lại: “Thôi, vẫn không đi.”
Nhìn dáng vẻ cô rõ ràng muốn mà lại cố từ chối, Phượng Tịch Minh bật cười, song vẫn giả bộ tiếc rẻ: “Vậy được, không đi thì thôi.”
Pháo hoa... cô thật sự rất thích pháo hoa. Cái tên chết tiệt này đúng là biết đánh trúng chỗ yếu của cô, cố tình dùng thứ cô yêu thích nhất để dụ dỗ.
Không được, anh mà biết cô thích thế thì chắc chắn có mưu đồ gì khác. Phải giữ vững lập trường, không để bị lung lạc.
“Thôi, nói vậy thôi. Em không đi thì tôi cũng chẳng ép. Nhưng để tôi nói trước nhé, lễ hội đó chỉ có mỗi năm một lần, cơ hội hiếm có lắm đấy.” Nói xong, thân ảnh anh lại dần tan thành làn khói, biến mất không dấu vết.
Mục Tiểu Tình khẽ nhíu mày. Không thể nào anh ta chỉ đến rủ cô đi xem pháo hoa được, nhất định còn chuyện khác. Nếu không, mười năm nay anh ta đều lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, cớ gì hôm nay lại lộ diện? Giờ chắc đang trốn ở đâu đó nhìn cô cười nhạo đây.
Phải rồi, chắc chắn là thế. Cô không thể để anh ta thấy cô xiêu lòng được.
“Thật chẳng hiểu nổi anh ta nghĩ gì nữa. Có mỗi chuyện cỏn con mà cũng phải đích thân đến đây, đúng là rảnh quá mức.” Cô vừa lẩm bẩm vừa hoàn toàn quên mất có thể anh vẫn đang ẩn trong phòng.
Quả nhiên cô đoán không sai, Phượng Tịch Minh vẫn chưa rời đi. Anh đang ở trong bóng tối lặng lẽ nhìn cô, suy nghĩ xem liệu Mục Tiểu Tình có khi nào đổi ý.
Nhìn đi, vẫn còn xa cách tôi như thế. Nhưng không sao, tôi còn nhiều thời gian, từ từ sẽ khiến em thay đổi cách nhìn về tôi.
“Lạ nhỉ, sao mãi chưa thấy quay lại? Hay là đi thật rồi? Cái tên ma này đúng là chẳng kiên nhẫn, biết đâu nếu đợi thêm chút nữa tôi đã đồng ý rồi đấy.” Mục Tiểu Tình tự lẩm bẩm một mình.
Nhầm rồi, Tiểu Tình à, tôi rất kiên nhẫn. Nếu không, sao tôi có thể âm thầm bảo vệ em suốt mười năm qua chứ? Khoảng thời gian ấy đâu dễ chịu gì.
Cô lắc đầu, nói khẽ: “Thôi kệ, đi thì đi, chẳng quan trọng. Mình còn phải đi ăn trưa nữa, đừng vì chuyện tầm phào mà bỏ bữa.”
Sau một hồi dọn dẹp, căn phòng đã ngăn nắp trở lại, cô cũng mệt rã rời.
“Trời ơi, mới làm có chút mà đã mệt thế này. Sau này phải chịu khó tập thể dục thôi.”
Vươn vai một cái, Mục Tiểu Tình cầm ví xuống lầu mua cơm.
Ngay khi cô vừa khuất bóng, Phượng Tịch Minh lại xuất hiện, đảo mắt nhìn khắp căn phòng, khẽ gật đầu: “Ừ, cũng khéo tay lắm đấy.”
Nói đoạn, anh quay người, âm thầm bước theo cô hướng về nhà ăn.
Rất nhanh, hai người đã cùng trở về ký túc xá. Buổi chiều Mục Tiểu Tình không có tiết học, cô cũng chẳng biết mình nên làm gì, cuối cùng dứt khoát leo lên giường ngủ bù.
“Ừ, ngủ rồi à? Hôm qua chắc thức khuya quá nhỉ? Ngủ một giấc cho ngon đi.” Phượng Tịch Minh nhìn từng cử động của Mục Tiểu Tình, thấy cô sắp ngủ thì một ý nghĩ chợt lóe lên.
Anh trực tiếp nằm xuống bên cạnh ngắm gương mặt khi ngủ của cô, trong nháy mắt có một cảm giác mãn nguyện dâng lên.
Cứ thế, Phượng Tịch Minh nằm nhìn cô ngủ, còn Mục Tiểu Tình thì say sưa cho đến tận tối.
“Ngủ đã thật đấy.” Mục Tiểu Tình ngồi dậy, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, thầm cảm thán bản thân đúng là có thể ngủ ghê.
“Dậy thôi, giờ này chắc nhà ăn trường đóng cửa rồi, ra ngoài mua chút gì ăn vậy.” Cô thay quần áo xuống giường, bước ra khỏi phòng.
“Có một ngày không phiền não thật thích.” Mục Tiểu Tình nhìn xe cộ ngoài đường, nghĩ đến những chuyện mấy ngày qua mà chỉ biết than thở số mình thật khổ.
“Ừm, hay là ra phố ăn vặt bên kia đi, đông vui một chút.” Cô vốn là người hành động nhanh, nghĩ gì là làm đó.
Không lâu sau cô đã đến con phố ăn vặt gần trường. Nhìn con phố náo nhiệt, nụ cười trên mặt Mục Tiểu Tình càng lúc càng rạng rỡ: “Hôm nay cứ ăn thả ga, thích gì thì thử hết một lượt vậy.”
Nói ăn là làm thật. Cô đi từ đầu phố đến cuối phố, hễ thấy quầy nào đông người là cũng chen vào mua, mặc kệ ngon hay không, cứ mua trước đã.
Thấy cảnh đó, Phượng Tịch Minh đứng nhìn chỉ khẽ lẩm bẩm: “Đúng là ăn thật, chẳng sợ béo. May mà mình có tiền, còn có khả năng kiếm tiền, chứ sau này ai nuôi nổi cô ấy đây.”
Kết quả là Mục Tiểu Tình ăn đến mức no căng bụng. Cô nhìn mấy xiên thịt nướng còn cầm trong tay, có phần do dự: “Ừm, đúng là ăn thả phanh thật, chưa ăn hết mà đã no rồi. Thế mấy xiên này chẳng phải phí à? Tốn tiền mua mà còn chưa kịp nếm hết nữa.”
“Không được, không thể lãng phí. Mang về đã.” Cô ôm cái bụng no căng, lê từng bước về ký túc xá, chẳng còn giữ được hình tượng.
Phượng Tịch Minh đi sau nhìn thấy cảnh này không nhịn được mà bật cười. Đúng là trẻ con, thấy đồ ăn là không kiềm chế được.