Chương 3.2: Hôn ước

Mục Tiểu Tình bỗng nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói khe khẽ: “Tiểu Tình, mình muốn đi vệ sinh, mình sợ quá, cậu đi cùng mình được không?”

Cô mở mắt ra, thấy đó là Hoàng Mai, gương mặt cậu ta tái mét, trắng bệch như tờ giấy.

Mục Tiểu Tình mềm lòng, mơ màng gật đầu đáp: “Được.”

Cô xuống giường, khoác tạm một chiếc áo, để mặc Hoàng Mai nắm tay kéo ra ngoài.

Không biết có phải do ngủ quá lâu hay không, đầu óc Mục Tiểu Tình vẫn mơ hồ, mụ mị. Rõ ràng trong ký túc xá có nhà vệ sinh, vậy mà cô lại chẳng nhớ ra, ngây ngô đi theo Hoàng Mai ra khỏi phòng, men theo hành lang hướng lên sân thượng.

Trong cơn mê man, Mục Tiểu Tình cảm giác bàn tay Hoàng Mai lạnh buốt, dù cô có cố thế nào cũng không làm ấm nổi. Trong lòng trào lên một nỗi áy náy, cô khẽ nói: “Hoàng Mai, xin lỗi nhé, trong chuyện này cậu là người vô tội nhất.”

Hoàng Mai lại khúc khích cười, giọng the thé: “Hì hì, vô tội ư? Thật sao?”

Hành lang tối om, đèn cảm ứng cũng không sáng. Mục Tiểu Tình mắt còn lim dim, lần tay vào lan can bước từng bậc một.

“Đúng vậy. An Địch hận mình, cậu ta tìm mình tính sổ cũng được, dù sao người xui xẻo cũng là mình. Nhưng chuyện này từ đầu đến cuối đâu có liên quan gì đến cậu chứ.”

“Khì khì khì, Mục Tiểu Tình, cậu thật ngu ngốc...”

“Cậu nói gì cơ?”

“Hì hì, Tiểu Tình, mau đi thôi... nhanh lên nào, đi đi... nhanh nữa... nhanh lên...”

Bàn tay lạnh buốt của Hoàng Mai vẫn nắm chặt tay cô, giọng nói nhẹ hẫng như đang thôi miên. Đầu óc Mục Tiểu Tình ngày càng mụ mị, mơ màng bước theo, từng bước, từng bước như người mất hồn.

Phải đi nhanh lên... đi thôi... đi đi...

Đột nhiên, bàn tay còn lại của cô lạnh toát, có thứ gì đó được nhét vào lòng bàn tay. Một luồng khí mát rượi theo cánh tay lan khắp toàn thân, rồi dội thẳng lên đầu, khiến đầu óc cô tỉnh táo hẳn.

Mục Tiểu Tình giật bắn người, mồ hôi lạnh tức thì thấm ướt áo ngủ. Cô vội lùi lại mấy bước, xoay người thì thấy dưới đất đang nằm bò một nữ quỷ mặc áo đỏ, tứ chi gãy nát, chính là An Địch. Bên cạnh cậu ta còn đứng một hồn ma nam trong suốt mờ ảo, đầu không nằm trên cổ mà bị An Địch cầm trong tay, đó là hồn ma của Từ Nguyên Đức sau khi chết.

“Đừng qua đây!” Mục Tiểu Tình run rẩy đứng sát mép sân thượng.

Quả nhiên An Địch không tiến thêm bước nào, chỉ gào thét chói tai: “Mục Tiểu Tình... trả mạng cho tao... con tiện nhân... tao muốn mày chết! Mau nhảy xuống, nhảy xuống đi... đừng vùng vẫy nữa, nhảy xuống cho tao!”

Từ Nguyên Đức thì run rẩy nhắm chặt mắt, không dám nói một lời. Cậu ta không phải như con đàn bà điên An Địch kia mà thừa biết sau lưng Mục Tiểu Tình có một Quỷ Vương cường đại đang bảo vệ.

Lúc này, từ lối vào sân thượng lại có người bước tới, là Hoàng Mai. Đôi mắt cậu ta vô hồn, động tác cứng đờ, bước thẳng về phía mép sân thượng, có vẻ cũng bị mê hoặc mất đi ý thức.

Mục Tiểu Tình hét lớn: “Hoàng Mai! Mau tỉnh lại! Tỉnh lại đi! Cậu sắp rơi xuống rồi kìa!”

Hoàng Mai không nghe thấy, chậm rãi mà kiên quyết bước từng bước về phía cái chết.

“Khà khà... khà khà khà... chết đi, chết hết đi, xuống đây bầu bạn với tao!”

“Vì sao lại hại Hoàng Mai! Cậu ấy vô tội mà!”

An Địch cười điên loạn: “Cô ta vô tội? Con tiện nhân này mà vô tội cái quái gì! Mục Tiểu Tình, đồ ngu!”

Thấy Hoàng Mai sắp nhảy xuống, Mục Tiểu Tình hoảng loạn, chợt phát hiện trong tay không biết từ bao giờ có một miếng ngọc bội. Mắt cô sáng lên, giơ ngọc bội về phía An Địch, tiến lên một bước.

Quả nhiên, An Địch lộ rõ vẻ kiêng dè, lùi lại mấy bước liền.

Mục Tiểu Tình thở phào, lao tới cứu Hoàng Mai nhưng vẫn chậm một nhịp. Hoàng Mai đã đặt một chân ra khỏi mép sân thượng, người ngả về phía trước. Cô dốc hết sức nhào tới, chộp được tay Hoàng Mai.

Hoàng Mai bừng tỉnh, sợ hãi òa khóc: “Trời ơi, cứu với! Tiểu Tình, cứu mình, mau kéo mình lên!”

Cậu ta gắng sức bám lấy tay Mục Tiểu Tình định mượn lực trèo lên, nhưng Mục Tiểu Tình đã dùng hết sức rồi, không kéo nổi nữa, động tác của Hoàng Mai còn làm cô thêm chao đảo.

“Đừng... động!” Mục Tiểu Tình nghiến răng thốt ra ba chữ, cánh tay bị kéo căng đau đến mức không thốt nổi lời.

An Địch bò tới với tư thế quái dị, nhưng bị ngọc bội trên người Mục Tiểu Tình kiềm chế nên không dám chạm vào, vừa hận vừa sợ, gào lên: “Mục Tiểu Tình, mày chống đỡ không được bao lâu đâu! Ha ha ha, sớm muộn gì hai đứa mày cũng chết với tao! Giành A Đức của tao à, giờ thì cùng chết hết đi! Đứa nào giành bạn trai tao, đứa đó phải chết!”

“Tiểu Tình, mình xin cậu đừng buông tay, cứu mình, mình sẽ mang ơn cậu suốt đời, đừng buông tay, đừng buông tay mà... hu hu hu!” Hoàng Mai bám chặt lấy tay cô, sợ cô buông ra. Trong nỗi sợ tột cùng, phần dưới của cậu ta ướt nhẹp, sợ hãi đến mức tiểu tiện mất kiểm soát.

Mục Tiểu Tình cắn chặt răng. Cô tuyệt đối sẽ không buông tay!

Cô tuyệt đối, tuyệt đối không muốn thấy Hoàng Mai chết trước mặt mình lần nữa.

Không được buông tay, phải kiên trì, Mục Tiểu Tình, mày làm được!

An Địch thấy không gϊếŧ nổi hai người thì bắt đầu bồn chồn, đột nhiên nói: “Mục Tiểu Tình, tao biết mày bị oan. Mày không hề quyến rũ A Đức.”

Cô ta vuốt ve cái đầu của Từ Nguyên Đức trong lòng, lạnh lùng cười: “Nhưng mày có biết vì sao A Đức và tao lại tin chắc mày cũng thích anh ta không?”

Mục Tiểu Tình biết đây là trò ly gián, nhưng vẫn không kìm được mà nghiêng tai. Cô thật sự muốn biết vì sao Từ Nguyên Đức lại chắc chắn mình thích cậu ta. Cô rõ ràng chưa từng làm gì, tại sao cậu ta lại hại cô?

“Tại sao à? Ha ha ha... phải hỏi cô bạn mà mày liều mạng cứu kia kìa. Phải không Hoàng Mai? Chính mày đã chạy đến trước mặt A Đức bảo rằng bạn thân mày, Mục Tiểu Tình, yêu anh ta đến mức nào, chính mày xúi A Đức chia tay tao để đi tỏ tình với cô ta, có phải không?”

Mục Tiểu Tình trừng mắt nhìn Hoàng Mai, không dám tin.

Hoàng Mai òa khóc: “Tiểu Tình, cậu đừng tin lời nó, nó đang muốn chia rẽ chúng ta, cậu tuyệt đối đừng buông tay, mình không biết gì cả!”

“Hoàng Mai, mày ghen tỵ với tao và Mục Tiểu Tình phải không? Chúng tao xinh đẹp hơn mày, học giỏi hơn mày, con trai theo đuổi chúng tao đông như thế, còn mày thì chẳng ai thèm để mắt. Nên mày mới nghĩ ra âm mưu độc ác này, một lần hại cả hai chúng tao, có phải không?”

“Không! Không phải mình! Không phải mình làm!” Hoàng Mai ra sức giãy giụa, cố leo lên, cậu ta sợ chết, sợ Mục Tiểu Tình buông tay để mình rơi xuống.

“Đừng... động!”

Thời gian trôi đi, sức lực của Mục Tiểu Tình dần cạn kiệt. Vốn đã không trụ nổi, Hoàng Mai lại động đậy, khiến tay cô trượt ra.

Hoàng Mai sợ đến mức lại tiểu tiện, thét lên the thé: “Mục Tiểu Tình, nếu cậu dám buông tay, tôi làm ma cũng không tha cho cậu! Cậu không được để tôi chết! Tôi chết rồi sẽ thành An Địch thứ hai, đêm nào cũng đến tìm cậu đòi mạng! Đúng, cậu không dám buông tay, cậu không dám đâu!”

“Đúng là tôi làm đấy thì sao! Hai người chưa bao giờ coi tôi là bạn! Một người suốt ngày sai khiến, chẳng coi tôi ra gì, một người thì giả vờ thánh thiện như hoa sen trắng, thật ra chỉ xem tôi như đạo cụ để làm nền để nổi bật bản thân thôi! Hai con tiện nhân các người!” Cậu ta vừa khóc vừa nhe răng cười gằn, tiếng cười bén nhọn như điên dại.

Cậu ta đã sợ đến hóa điên rồi.

Mục Tiểu Tình tưởng mình đã chịu đủ đau đớn, nhưng không ngờ người đâm mình sâu nhất lại chính là “người bạn tốt” ấy.

Cô nghẹn giọng hét lên: “Đừng nói nữa... đừng nói nữa...”

Thì ra là cô đã sai rồi.

Cô luôn tìm cách né tránh tổn thương mà Phượng Tịch Minh mang đến, nhưng không ngờ, thứ đáng sợ nhất không phải là quỷ, mà là lòng người.

Mục Tiểu Tình lòng như tro tàn, càng lúc càng không trụ nổi. Cánh tay cô đau nhói, có lẽ chỉ cần ba giây nữa thôi là không giữ được, Hoàng Mai sẽ rơi xuống, tan xác nát thịt.

Cậu ta đã xấu xa đến vậy, chết thì liên quan gì đến cô chứ? Còn hãm hại cô nữa, chết là đáng đời!

Mục Tiểu Tình nhìn gương mặt méo mó điên loạn của Hoàng Mai, nghiến răng thật chặt.

“Phượng Tịch Minh! Cứu mạng!”

Ngay sau đó, giữa không trung chậm rãi hiện lên bóng dáng một người đàn ông. Ngón tay anh khẽ điểm, Hoàng Mai liền bị một luồng khí vô hình nhấc bổng lên, quăng trở lại mặt sân thượng.

Mục Tiểu Tình thở phào, cả người mất hết sức lực lăn trở về, cánh tay buông thõng, đau đớn đến mức không còn nghe theo sai khiến.

“Người phụ nữ ngu ngốc.” Phượng Tịch Minh lạnh lùng buông một câu.

Mục Tiểu Tình im lặng không nói lời nào.

An Địch cảm nhận được khí thế cường đại từ anh không chút do dự quay đầu bỏ chạy. Cậu ta không ngờ Mục Tiểu Tình lại có chỗ dựa khủng khϊếp đến vậy.

“Hừ, làm người phụ nữ của tôi bị thương rồi còn muốn chạy à?”

Phượng Tịch Minh hừ lạnh, trong chớp mắt lao xuống, lòng bàn tay bắn ra một luồng hắc quang, đánh cho hồn phách An Địch tan biến thành tro.

Hồn ma Từ Nguyên Đức quỳ rạp xuống đất, run rẩy cầu xin tha mạng. Phượng Tịch Minh thấy anh ta chướng mắt, định đánh nát hồn phách, nhưng bị Mục Tiểu Tình ngăn lại.

“Anh ta chết rồi, đừng gϊếŧ lần thứ hai nữa. Phượng Tịch Minh, tha cho anh ta đi.”

Đôi mắt Phượng Tịch Minh khẽ nheo lại. Vừa nãy anh đã nghe lời giải thích của An Địch, biết chắc Mục Tiểu Tình không hề thích gã đàn ông này, bèn bỏ qua.

Từ Nguyên Đức lết thảm hại, vừa lăn vừa bò mà chạy trốn.

Phượng Tịch Minh đứng thẳng trước mặt Mục Tiểu Tình, hai tay chắp sau lưng, lạnh giọng: “Mục Tiểu Tình, chẳng phải em rất lợi hại sao? Sao còn mặt mũi kêu tôi tới cứu? Hửm?”

Mục Tiểu Tình co rúm người, trong lòng vẫn sợ anh, nhưng khi nhìn thấy ngọc bội trong tay, nhớ lại giấc mơ kia, cô lấy hết can đảm nói khẽ: “Cảm ơn anh.”

Cô biết, chính anh đã lén đưa ngọc bội cho cô.

“Hừ.” Phượng Tịch Minh cúi người xuống, trong đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo thoáng lên một tia thích thú: “Mục Tiểu Tình, tôi đã nói rồi, nhờ tôi giúp thì phải trả giá. Em chuẩn bị xong chưa?”