Chương 3.1: Hôn ước

Từ Nguyên Đức không buông, ngược lại còn ép cô vào thân cây, áp sát tới:

“Tiểu Tình, em không biết anh đã mong chờ ngày này bao lâu rồi đâu!”

Cậu ta nôn nóng thò tay vào trong áo cô.

“Đồ khốn! Buông tôi ra!”

Mục Tiểu Tình tức giận tột độ, liều mình giãy giụa, nhưng sức cô làm sao địch nổi một người đàn ông trưởng thành. Từ Nguyên Đức ôm chặt lấy cô, vội vã xé bỏ quần áo.

Ngay lúc ấy, không hề báo trước, Từ Nguyên Đức đột nhiên bị hất ngược ra sau, đau đớn kêu gào. Tiếp đó, thân thể cậu ta bị nhấc bổng lên cao hơn hai mét, mặt tím bầm, ư ư không nói được tiếng nào như bị một bàn tay vô hình bóp chặt cổ, tứ chi vô lực giãy dụa, không có chỗ bấu víu.

Một bóng người từ làn sương đen ngưng tụ thành hình, toàn thân tràn ngập sát khí, lạnh lùng siết cổ cậu ta: “Hạng sâu kiến cũng dám mơ tưởng đến người phụ nữ của tôi?”

“Phượng Tịch Minh!”

Toàn thân Mục Tiểu Tình run rẩy, cảnh giác rụt người lại.

Xung quanh người đàn ông quấn lấy làn mây đen, Mục Tiểu Tình chính là nghịch lân của anh, giờ nghịch lân bị chạm, anh đã thực sự nổi giận.

“Anh đáng chết!”

Ngón tay anh từ từ siết chặt, Từ Nguyên Đức vùng vẫy yếu ớt, dần dần không còn động đậy.

“Buông tay! Cậu ta sắp chết rồi! Tôi cầu xin anh tha cho cậu ta.” Mục Tiểu Tình hoảng loạn. Cô tuy ghét Từ Nguyên Đức, nhưng chưa bao giờ nghĩ muốn cậu ta chết.

“Em muốn cứu anh ta?” Phượng Tịch Minh nheo mắt đầy nguy hiểm: “Chẳng lẽ em thích thứ cặn bã này? Mục Tiểu Tình, tôi đã nói gì rồi? Em dám chạm vào đàn ông khác là muốn mất mạng đúng không?”

Mục Tiểu Tình rụt người, nhưng đây là chuyện liên quan đến mạng người, thấy Từ Nguyên Đức sắp tắt thở, cô lấy hết can đảm hét lớn: “Tôi không có! Anh sao có thể độc ác như vậy! Ra tay liền muốn gϊếŧ người! Đó là một mạng người đấy!”

Cô biết Phượng Tịch Minh nguy hiểm, nhưng không thể trơ mắt nhìn một người chết trước mặt, cho dù phải chịu hậu quả nặng nề.

“Xem ra em thật sự để mắt tới anh ta! Nếu không, sao lại coi trọng mạng anh ta đến vậy!” Phượng Tịch Minh giận dữ, mắt đỏ ngầu, bàn tay siết mạnh.

“Rắc!” Cổ Từ Nguyên Đức bị bóp gãy, đầu anh ta lăn lông lốc xuống đất, máu tươi phun trào.

Mục Tiểu Tình trơ mắt nhìn, đầu óc như đứt đoạn, gào thét tuyệt vọng: “Không!!!”

“Đồ đao phủ!” Cô co người lại, khóc nức nở: “Đồ sát nhân! Anh gϊếŧ tôi luôn đi!”

Phượng Tịch Minh tiến lại gần, cô hét toáng lên: “Cút đi! Đồ sát nhân! Đồ khốn! Tôi ghét anh!”

Cô vơ lấy tất cả những gì trong tầm tay ném về phía anh – đá, cành cây, cả miếng ngọc bội, nhưng vẫn không thể ngăn bước chân anh.

Phượng Tịch Minh chỉ bằng một tay đã nắm lấy cổ mảnh mai của cô, lực siết càng lúc càng chặt.

“Em tưởng tôi không dám gϊếŧ em sao?” Anh lạnh lẽo nói. Trong lòng anh đã giận người phụ nữ này đến cực điểm, gϊếŧ cô rồi điều khiển hồn phách còn dễ hơn khống chế người sống.

Mục Tiểu Tình thở không ra hơi, hoàn toàn không còn sức phản kháng. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu như vực thẳm của anh, như thể mình sắp chết chìm trong ao nước lạnh không đáy ấy. Cô nhắm mắt lại, chấp nhận số phận, khóe mắt lăn xuống một giọt nước.

Bà ơi, cháu sắp đến tìm bà rồi.

Giọt lệ lướt qua gương mặt kiều diễm, nhỏ xuống mu bàn tay anh, nóng hổi đến bỏng rát. Cơn thịnh nộ đang dâng trào của Phượng Tịch Minh bỗng tan biến.

Nếu biến thành hồn ma sẽ không còn cảm giác tươi ấm và sống động này nữa. Nghĩ đến sự mềm mại ấm áp của cô đêm qua, anh lại thấy tiếc.

Mười năm rồi, người phụ nữ này là thú tiêu khiển hiếm hoi trong kiếp quỷ vô vị của anh. Gϊếŧ cô ngay lúc này quả thật đáng tiếc.

Phượng Tịch Minh lạnh giọng: “Mục Tiểu Tình, em có biết mình là cửu âm nữ nghìn năm mới có một không? Biết bao kẻ thèm muốn em. Nếu không có tôi che chở suốt những năm qua, em đã sớm bị ăn đến không còn mảnh xương nào rồi. Không cần tôi bảo vệ ư? Giờ thì mạnh miệng lắm. Đợi đấy, sẽ có lúc em phải cầu xin tôi.”

“Đến khi đó, cái giá phải trả sẽ rất đắt.”

Anh buông cô ra, quay người, tan biến như làn khói.

Anh ta không gϊếŧ cô? Con quỷ này định tiếp tục đùa bỡn cô sao? Giống như mèo vờn chuột, lấy việc nhìn chuột chạy trốn làm trò vui?

Mục Tiểu Tình ôm cổ đứng dậy định tìm điện thoại báo cảnh sát nhưng không thấy, đành chậm rãi quay về ký túc xá.

Trên đường chẳng gặp ai. Sắp tới chân tòa nhà, từ xa cô thấy một đốm lửa, liền bước nhanh lại. Thì ra Hoàng Mai đang đốt giấy tiền vàng mã, miệng lẩm bẩm:

“Cậu ngàn vạn lần đừng trách tôi, tôi không cố ý...”

Mục Tiểu Tình thoáng nghi ngờ, nhớ tính hơi cực đoan của An Địch, chỉ nghĩ Hoàng Mai trước kia từng đắc tội An Địch. Cô đi đến vỗ vai Hoàng Mai: “Cậu có mang điện thoại không...”

Ai ngờ Hoàng Mai hét toáng lên, nhảy dựng, mặt tái mét. Quay đầu thấy là cô, lại càng hoảng hốt: “Cậu... cậu nghe thấy gì rồi?”

Đúng lúc đó vang lên một tiếng “phịch” rất rõ.

Mục Tiểu Tình đưa mắt nhìn qua đống giấy tiền. Đám lửa vốn đang cháy bỗng vụt tắt, sạch sẽ đến khó hiểu.

Chỗ này chính là nơi An Địch nhảy xuống. Đèn đường đã hỏng từ lâu, giấy tiền tắt, ánh sáng lập tức mờ tối. Mục Tiểu Tình nheo mắt, phát hiện dưới đống giấy có một vết bẩn sẫm màu. Cô bước thêm hai bước, chân chợt dính dính. Cúi đầu nhìn, hóa ra mình đang đứng trong một vũng máu đỏ sẫm, vũng máu như có sinh mệnh, đang chậm rãi lan ra.

“Á!” Hoàng Mai hét thất thanh.

Mục Tiểu Tình ngẩng lên, thấy An Địch nằm đó, máu tuôn ra không ngừng, đôi mắt đỏ rực đầy căm hận trừng trừng nhìn hai người họ.

Cậu ta chậm rãi chống tứ chi bằng một tư thế quái dị bò về phía họ, xương trắng lộ ra ngoài, đáng sợ đến cực điểm.

“Mục Tiểu Tình... Hoàng Mai... chúng mày đền mạng cho tao...”

Mục Tiểu Tình thét lên, kéo Hoàng Mai chạy vào trong tòa nhà, một hơi chạy thẳng về ký túc xá, khóa cửa lại, nhìn thấy bạn cùng phòng quen thuộc mới thở phào.

Các cô bạn ngạc nhiên nhìn họ: “Có chuyện gì thế?”

Mục Tiểu Tình lắc đầu, vẫn còn chưa hết hồn.

Là An Địch, cậu ta biến thành lệ quỷ đến đòi mạng rồi!

Lưng Mục Tiểu Tình nổi gai, cô chạy ra cửa sổ nhìn xuống. Dưới kia giấy tiền vàng mã bị gió thổi bay tứ tán, nhưng không còn vũng máu, An Địch cũng biến mất.

Cô có linh cảm, An Địch sẽ còn quay lại. Giờ An Địch đã hóa thành kẻ đồ tể, họ chỉ là đàn cừu chờ mổ, chạy thế nào cũng sẽ bị bắt.

Hoàng Mai ngã phịch xuống đất, khóc òa: “Hu hu hu... cậu ta đến tìm mình báo thù rồi! Làm sao bây giờ! Mình không muốn chết... mình còn chưa sống đủ... hu hu...”

Cậu ta khóc thảm thiết, vừa nước mắt vừa nước mũi, chẳng còn hình tượng gì. Mục Tiểu Tình không còn sức an ủi. So với An Địch, cô còn sợ Phượng Tịch Minh hơn.

Cô nhờ bạn cùng phòng gọi cảnh sát, còn mình thì kiệt sức ngã xuống giường, không muốn nghĩ gì về ngày mai nữa. Chẳng bao lâu sau, cô chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Trong mơ, Mục Tiểu Tình đứng trước ngôi biệt thự sang trọng, nhưng khắp nơi treo đầy khăn tang trắng, người qua kẻ lại ăn mặc sang trọng mà nét mặt ai nấy đều buồn rười rượi, không ai để ý đến cô.

Cô muốn bước lại gần xem thì thấy cơ thể nhẹ bỗng, chỉ cần hơi cử động là liền bay lên, nhẹ nhàng trôi vào trong đại sảnh. Bên trong được bài trí như một linh đường, tiếng than khóc bi thiết không dứt làm Mục Tiểu Tình cũng sầu não theo. Rất nhiều người tiếc thương vị quá cố kia, có vẻ người đó hẳn là một bậc trưởng bối được tôn kính, người đó là ai?

Cô cố sức trôi tới gần hơn, nhìn rõ án thờ và di ảnh đặt ở trung tâm. Người đàn ông trong ảnh vừa đẹp vừa uy nghi, cô đã thấy vài lần trước đây, chính là Phượng Tịch Minh! Cô cau mày không vui.

Người buồn nhất ở đây có lẽ là một người đàn ông trung niên độ bốn năm mươi, dù ông ấy không khóc nhưng nỗi đau trong mắt ông ấy vượt trội hơn bất cứ ai, đến nỗi Mục Tiểu Tình cũng thở dài.

Bỗng nhiên đám đông ồn ào, rồi một cụ già dẫn theo một cô bé bước vào.

“Bà nội?” Nhìn rõ khuôn mặt của người phụ nữ lớn tuổi, Mục Tiểu Tình kinh ngạc bay lại gần: “Bà nội, sao bà lại ở đây?”

Khi cô nhìn thấy cô bé đứng bên cạnh, sự kinh ngạc càng tăng, đó rõ ràng là chính cô lúc tám tuổi!

Bà nội Mục ôm cô bé nhỏ quay sang người đàn ông trung niên cầu khẩn: “Mục lão tiên sinh, xin hãy cứu cháu gái tôi. Mệnh nó khổ quá, thật là đáng thương...”

Một đạo sĩ nhìn thấy đôi mắt của Mục Tiểu Tình liền sáng lên, bấm đốt ngón tay tính toán một lúc, rồi ghé sát tai Mục lão tiên sinh thì thầm điều gì đó.

Mục lão tiên sinh trầm ngâm một hồi, sau đó khẽ gật đầu, ra lệnh cho người mở chiếc quan tài vốn đã bị đóng đinh chặt.

Ông ấy đích thân lấy từ thi thể Phượng Tịch Minh ra một miếng ngọc bội rồi đeo lên cổ Mục Tiểu Tình.

Sau đó, ông ấy quay sang các vị khách đang có mặt, trịnh trọng nói: “Xin các vị làm chứng, hôm nay tôi lập hôn ước gả tiểu nữ của Mục gia, Tình nhi, cho con trai tôi là Tịch Minh làm vợ. Con tôi sẽ bảo hộ Tình nhi cả đời bình an mạnh khỏe. Đợi đến khi con bé tròn mười tám tuổi, nó sẽ chính thức được nghênh cưới vào Phượng gia, trở thành chính thất của dòng họ Phượng. Lời đã nói ra, tuyệt không đổi dạ!”

Mục Tiểu Tình sửng sốt, hóa ra chiếc ngọc bội trên người cô chính là xuất xứ như vậy!

Hoá ra Phượng Tịch Minh thực sự đã che chở cô mười năm an toàn!

Lạ hơn nữa, họ đã có hôn ước!